Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 23

Chương 23

Trữ Nhiễm đáp ứng yêu cầu của Thiệu Khải Long, quay về sống tại biệt thự Thiệu gia. Ngày hôm sau, Trữ Nhiễm lấy một ít tiền đưa đến nhà Bình Hải, cũng nói cho hắn mình có chuyện, tạm thời không thể về nhà ở. Bình Hải có vẻ rất mất mát, nhưng cũng không thể can thiệp chuyện của người khác. Đối mặt với Trữ Nhiễm, Bình Hải luôn cảm thấy chính mình quá mức nhỏ bé, nhỏ bé đến căn bản không tư cách đi yêu hắn. Hiện tại duy nhất có thể làm chính là cố gắng bổ sung tri thức cho chính mình, về sau làm một người hữu dụng trong xã hội, bằng năng lực chính mình báo đáp ân tình Trữ Nhiễm. Đối với phần yêu thương kia của mình, Bình Hải căn bản nghĩ cũng không dám nghĩ.

Ở Thiệu gia vài ngày, Thiệu Khải Long luôn âm thầm quan sát Trữ Nhiễm, tiếp xúc càng nhiều lại càng cảm thấy bất khả tư nghị, nếu không phải gương mặt giống nhau như đúc, Thiệu Khải Long chắc chắn nghĩ đến hắn là một người hoàn toàn khác. Người này thói quen cùng tính cách so với trước kia hoàn toàn bất đồng. Trước kia Trữ Nhiễm thích ăn thịt bò, hiện tại một miếng thịt cũng sẽ không động đến, trước kia thích ăn điểm tâm ngọt, Trữ Nhiễm hiện tại đối đồ ngọt cũng không thèm liếc mắt tới một cái. Trước kia luôn thích nghe nhạc, hiện tại Trữ Nhiễm lại luôn thích im lặng ngồi ở trong phòng xem báo giấy.

“Tiểu Nhiễm, như thế nào còn chưa ngủ?” Thiệu Khải Long mặc một thân áo ngủ màu xanh ngọc, gõ cửa vào phòng ngủ Trữ Nhiễm.

“Nga, Thiệu tiên sinh, ta lập tức ngủ.” Trữ Nhiễm ngẩng đầu phiêu hắn liếc mắt một cái, lại đem tầm mắt chuyển trở về trên báo chí.

Thiệu Khải Long ngồi vào bên giường cười nói: “Ta thích xưng hô trước kia.”

Thân ái? Trữ Nhiễm hai khóe mắt co rúm lại: “Thực xin lỗi, phải làm cho ngươi thất vọng.”

“Vậy kêu tên ta đi.”

“Ta cảm thấy gọi ngươi là tiên sinh tốt lắm.”

Thiệu Khải Long có chút mất mát, bất đắc dĩ nở một nụ cười: “Tùy tiện ngươi vậy, đi ngủ sớm một chút, ngày mai ta mang ngươi đi công ty.”

“Nga, đã biết.” Trữ Nhiễm đem báo chí xếp lại đặt ở trên tủ đầu giường, ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi. Thiệu Khải Long cẩn thận giúp hắn chỉnh hảo góc chăn, nhìn chằm chằm gương mặt tuấn mỹ trong chốc lát, đôi môi giống như đóa hoa cứ như có lực hấp dẫn phi thường, Thiệu Khải Long nhẫn nại không được cúi đầu một chút, như chuồn chuồn lướt nước ở trên khóe môi kia hôn một cái. Trữ Nhiễm lập tức mở hai mắt, đề phòng nhìn hắn.

“Nụ hôn chúc ngủ ngon mà thôi, ngủ đi.”

“Thiệu tiên sinh, ngủ ngon!”

Thanh âm khiến người ta cảm thấy thật lạnh lùng, còn có một loại ý tứ tiễn khách, Thiệu Khải Long thở dài một hơi, nhìn lại đằng sau có chút không cam tâm, tiêu sái ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ đối diện. Cảm giác trước kia cũng không có mãnh liệt như vậy, như thế nào gần đây nhìn thấy Trữ Nhiễm sẽ có phản ứng? Từng cùng một chỗ thân mật đã hơn một năm, cảm giác mới mẻ đã sớm qua, như thế nào hiện tại…… ? Thiệu Khải Long nhìn chằm chằm dưới thân mình đang nhô lên, thập phần bất đắc dĩ lắc đầu.

Nhớ lại một bộ hình ảnh kích thích ở trong đầu, cái miệng nhỏ nhắn khả ái kia tham lam hấp liếm hạ thể chính mình, Thiệu Khải Long còn nhớ rõ cảm giác kia rất tuyệt rất tuyệt, nếu Trữ Nhiễm hiện tại cũng quỳ gối dưới thân mình làm vậy, kia nhất định sẽ thực thích. Thiệu Khải Long say mê nhắm lại hai mắt, đắm chìm trong kí ức nhớ lại, hắn cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân nhịn xuống xúc động của mình, bằng không sợ là lúc này hắn đã sớm tiến lên đem nam hài kia đặt ở dưới thân, hung hăng giữ lấy hắn.

Nhìn chất lỏng được giải phóng trong tay, Thiệu Khải Long đột nhiên gợi lên khóe miệng cười xấu xa một chút, không nóng nảy, sớm muộn gì cũng sẽ trở về!

Công ty của Thiệu Khải Long:〈tập đoàn Thiên Long〉nằm ở trung tâm một khu phố phồn hoa, một khối kiến trúc thủy tinh năm mươi sáu tầng, bề ngoài thoạt nhìn khí thế lan tỏa, đây là lần đầu tiên Thiệu Khải Long mang Trữ Nhiễm đến công ty hắn. Trước kia Trữ Nhiễm chỉ là đem dưỡng ở nhà, hiện tại lại không giống, Thiệu Khải Long cho rằng, nam hài này nhất định còn có thể cấp cho mình càng nhiều kinh hỉ.

Thiệu Khải Long nắm tay Trữ Nhiễm một đường đi hướng về cửa lớn công ty, Trữ Nhiễm rút mấy lần cũng không rút ra được, cuối cùng đành phải đè nặng tâm lý bất mãn nhỏ giọng cảnh cáo hắn: “Tiên sinh, ngươi đáp ứng qua sẽ không chạm vào ta.”

“Sợ ngươi đi lạc mà thôi.”

Trữ Nhiễm liếc mắt xem thường, bất đắc dĩ đi theo hắn vào cửa, trong đại sảnh rộng mở nơi nơi đều là viên chức mặc Tây trang thống nhất lui tới, nhìn thấy thân ảnh chủ tịch đều cúi đầu chào: “Thiệu đổng, buổi sáng tốt lành!”

“Sớm!”

Thang máy chuyên dụng của chủ tịch đi đến tầng thứ năm mươi sáu, bí thư cung kính thay hai người mở cửa văn phòng, Thiệu Khải Long phân phó một câu “Đem hai tách cà phê lại đây.”

“Dạ, Thiệu đổng.”

Trữ Nhiễm ở chung quanh đánh giá một chút, văn phòng này so với biệt thự Thiệu gia trang trí còn muốn xa hoa hơn, toàn bộ một bức tường đến sàn cùng trần nhà bằng thủy tinh, một tấm thảm màu xám cao cấp, một bàn công tác đen bóng, cùng một sô pha màu trắng ngà. Tổng thể làm cho người ta có một loại cảm giác khoan khoái đơn giản cùng nhẹ nhàng.

“Ngồi đi.”

Trữ Nhiễm gật đầu ngồi ở trên trên sô pha đối diện bàn công tác, tùy tay cầm lấy tờ báo mới đặt gần đó. Thiệu Khải Long khóe miệng thoáng cong lên một chút, ngồi vào ghế giám đốc chuyên tâm xử lý công vụ. Hai người hồi lâu đều không có nói chuyện, mãi cho đến khi bí thư đưa cà phê tới, Thiệu Khải Long mới ngẩng đầu hỏi một câu.

“Muốn hay không đến làm một ly?”

Trữ Nhiễm cầm báo trong tay lật qua một trang, đầu cũng không nâng, thản nhiên trả lời một câu: “Không cần.”

Thời gian kế tiếp Thiệu Khải Long dần dần bận rộn lên, bí thư viên chức tới lui ra vào văn phòng chủ tịch, Trữ Nhiễm xem xong báo chí trong tay vẫn im lặng ngồi ở trên sô pha nhìn người lui tới. Thời điểm Thiệu Khải Long công tác có một loại mị lực độc đáo, nghiêm túc mà tận tâm, xử lý sự tình rõ ràng quyết đoán, hơn nữa rất có khí thế. Một ánh mắt của hắn có một lực trấn nhiếp người khác rất mạnh.

Đại khái có chút hiểu được Trữ Nhiễm trước kia vì cái gì đối với nam nhân này ái mộ như thế. Nam nhân này xác thực có điểm hấp dẫn người khác. Trữ Nhiễm âm thầm cảm thán, cho dù ngươi có thương hắn cũng không thể vì hắn mà đánh mất tính mạng của mình chứ? Làm như vậy ngươi chẳng phải là cái gì cũng không còn sao? Trữ Nhiễm có chút đồng tình thở dài.

“Đói bụng sao?” Thiệu Khải Long xử lý xong một phần văn kiện cuối cùng nhìn thời gian.

“Hoàn hảo.”

Thiệu Khải Long tựa vào ghế giám đốc đốt điếu thuốc nhẹ nhàng hút một ngụm: “Giữa trưa muốn ăn cái gì?”

Trữ Nhiễm gãi gãi cằm, thần sắc phức tạp nhìn hắn: “Tiên sinh, ngươi vì cái gì muốn dẫn ta đến công ty?” Vấn đề này buổi sáng đã hỏi qua, bất quá Thiệu Khải Long chỉ là cười cười cái gì cũng chưa nói.

“Nhìn ngươi, tâm tình của ta sẽ tốt hơn.”

“Ta ở đây nơi này cái gì cũng không làm được, nếu không có việc gì ta về nhà còn hơn.”

“Không được!”

Nam nhân này có phải hay không có thói quen mệnh lệnh người khác, Trữ Nhiễm có chút bất mãn nhướn lông mày: “Tiên sinh, ta không phải thủ hạ của ngươi.”

Thiệu Khải Long thản nhiên nở một chút nụ cười: “Vậy xem như là giao dịch, ta giúp ngươi đạt thành nguyện vọng, ngươi mỗi ngày đứng ở bên cạnh ta.”

So sánh này càng làm cho Trữ Nhiễm để ý đến việc báo thù: “Lâm Thắng rốt cuộc là loại người nào? Ta chỉ biết hắn là một đại phú gia, tư liệu về hắn cũng không quá rõ ràng.”

“Lâm Thắng là người giàu nhất Tề tỉnh, năm nay hai mươi tám tuổi, ba năm trước đây kế thừa sản nghiệp Lâm gia, ngày hắn thượng vị còn mời ta qua.”

Trữ Nhiễm có chút ngoài ý muốn: “Ngươi nhận thức hắn ?”

Một làn khói nhẹ thản nhiên theo đôi môi mỏng manh thở ra, xuyên qua làn sương khói kia, Trữ Nhiễm thấy Thiệu Khải Long trên mặt tựa hồ mang theo một tia cười lạnh: “Đúng là nhận thức, bất quá không phải rất quen thuộc, tiểu Nhiễm, ngươi như thế nào muốn trả thù hắn ? Chẳng lẽ cũng muốn đẩy hắn vào chỗ chết sao?”

Trong ánh mắt trong suốt dần dần lộ ra một cỗ hận ý nồng đậm, Trữ Nhiễm lâm vào đoạn kí ức thống khổ kia, hung tợn cắn chặt răng: “Ta muốn tự tay chém đứt hai chân hắn !”

Lời này làm cho Thiệu Khải Long có chút ngoài ý muốn, gãi cằm nghi hoặc nhìn đối diện người, sau một lúc lâu liền nói: “Hảo, như ngươi mong muốn.”

Tư liệu điều tra mới rất nhanh đưa đến trong tay Thiệu Khải Long, cùng với kết quả điều tra hai năm trước của Trữ Nhiễm đều giống nhau, hài tử này trải qua sinh hoạt rất đơn giản, cha mẹ ly dị, tốt nghiệp trung học, mười mấy năm làm người không có bất luận sóng to gió lớn gì, hết thảy đều là bình thản vô sự. Vì cái gì hắn đột nhiên lại có nhiều cừu nhân như vậy ?. Nhìn thời điểm hắn giết người, trong ánh mắt quyết tuyệt, nếu không phải có thâm cừu đại hận, hoàn toàn sẽ không lộ ra loại vẻ mặt này. Rốt cuộc là xảy ra vấn đề gì?

—————–

One response

  1. a nắm tay e ko buông :”>

    April 2, 2012 at 12:47 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s