Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 24

Chương 24

Thiệu Khải Long đọc lại lần nữa tư liệu này, cuối cùng thở dài để lại trên bàn. Có lẽ đáp án chân chính chỉ có Trữ Nhiễm chính mình mới biết được.

Hôm nay Thiệu Khải Long xong hội nghị sớm, mang theo Trữ Nhiễm ly khai công ty. Trữ Nhiễm như trước, vẫn là một bộ mặt không chút thay đổi, im lặng ngồi ở bên cạnh hắn, một câu cũng không nói. Lái xe đem xe chạy đến của hàng quần áo cao cấp Gentleman Dress, lão bản từ rất xa nhìn thấy biển số xe quen thuộc, liền lập tức mở cửa, khuôn mặt tươi cười đón chào.

“Thiệu tiên sinh, đã lâu không thấy.”

“Buôn bán được?”

Lão bản gật gật đầu: “Còn muốn dựa vào Thiệu tiên sinh chiếu cố, gần đây sinh ý cũng không tồi.”

Thiệu Khải Long gật gật đầu, quay đầu hướng Trữ Nhiễm trong xe duỗi tay ra: “Đi thôi.”

Trữ Nhiễm thập phần xảo diệu tránh đi cái tay kia, một mình xuống xe, Thiệu Khải Long lại lấy tay vòng qua phần lưng mảnh khảnh của hắn, có chút mạnh tay đem Trữ Nhiễm kéo vào trong cửa hàng: “Chọn vài món đi.”

“Ta không thiếu quần áo.”

Thiệu Khải Long không để ý đến lời nói của hắn, ở trong của hàng bốn phía dạo qua một vòng, tùy tay lấy mấy bộ Âu phục đưa cho Trữ Nhiễm bên cạnh: “Đi vào thử một chút.”

“Không cần tiên sinh, trong nhà không phải còn có rất nhiều quần áo sao?”

“Quần áo của ngươi không phù hợp những trường hợp quan trọng.”

“Cái gì trường hợp quan trọng?”

“Tiệc rượu.”

“Ta đối với loại trường hợp này không có hứng thú.”

Thiệu Khải Long nửa lôi nửa kéo đem Trữ Nhiễm đưa đến phòng thử đồ: “Nếu muốn gặp Lâm Thắng thì liền ngoan ngoãn đi vào thử quần áo.”

Trữ Nhiễm lập tức nâng mắt: “Ngươi là nói hắn cũng tới?”

Thiệu Khải Long đem Âu phục đưa cho hắn: “Mau nhanh đi thử, mặc ra cho ta xem.”

Trữ Nhiễm không hỏi nhiều rất nhanh tiếp nhận quần áo vào phòng thử đồ, dùng thời gian rất ngắn liền đổi xong bộ Âu phục, đi ra đứng ở trước mặt Thiệu Khải Long: “Có thể chứ?”

Ngón tay thon dài gãi cằm, Thiệu Khải Long nhìn một lúc lâu sau: “Rất được, bất quá, bộ này dường như rất nặng nề, đi đổi một bộ khác.”

Chỉ chốc lát sau, Trữ Nhiễm lại thay đổi một bộ Âu phục màu xám bạc, Thiệu Khải Long gật gật đầu sau nói: “Đổi một bộ khác.”

Cũng không biết Thiệu Khải Long thế nhưng đối với một bộ Âu phục lại khó tính như vậy, trong trí nhớ trước kia Thiệu Khải Long dường như không có quan tâm như vậy ? Trữ Nhiễm cắn cắn môi lại đi vào phòng thử đồ. Lặp qua lặp lại năm sáu bộ, ngay tại thời điểm Trữ Nhiễm muốn mất đi kiên nhẫn, Thiệu Khải Long mới gợi lên khóe miệng tán thưởng gật gật đầu: “Chọn cái này đi.”

Trữ Nhiễm làn da vốn là trắng nõn, mặc lên bộ Âu phục thuần sắc trắng này càng tăng thêm thần thái rạng rỡ, làm cho người ta có một loại cảm giác sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái. Thiệu Khải Long vẫn thực thích nhìn hắn mặc quần áo màu trắng, mà trước kia Trữ Nhiễm luôn thuận theo ý thích của hắn, từ áo ngủ đến đồ vận động cùng lễ phục đại đa số đều đã mua màu trắng. Thiệu Khải Long vốn cũng định đổi một số màu sắc khác để đổi cảm giác, nhưng là thử qua vài món trước sau vẫn cảm thấy chỉ có màu trắng mới xứng với Trữ Nhiễm.

“Tốt, Thiệu tiên sinh.”

Âu phục thay ra được lão bản cẩn thận bỏ vào trong túi đặc chế của cửa hàng, đưa cho bảo vệ cầm lấy. Thiệu Khải Long khoát tay lên bả vai Trữ Nhiễm cùng nhau đi ra khỏi cửa hàng.

“Tiên sinh, Lâm Thắng thật sự sẽ đến sao?”

“Ngày mai buổi tối.”

Hưng phấn nháy mắt tràn ngập toàn thân, Trữ Nhiễm hai tròng mắt lóe ra một tia sáng kỳ dị. Trở lại Thiệu gia lâu như vậy Thiệu Khải Long vẫn là lần đầu tiên thấy hắn lộ ra loại vẻ mặt này. Mà lúc này Trữ Nhiễm trong đầu đã hiện ra mấy chục cái kế hoạch máu chảy đầm đìa. Một màn ba năm trước đây, Trữ Nhiễm đến nay đều nhớ rõ ràng, nhớ rõ cảm giác xe hơi đụng vào thân thể, cảm giác bánh xe cán qua hai chân mình, càng nhớ rõ cái loại cảm giác tuyệt vọng này.

Ngày đó ban đêm, Trữ Nhiễm không theo đúng giờ nghỉ ngơi, mặc một thân áo ngủ màu trắng, im lặng ngồi ở trên sàn gỗ của ban công, thân ảnh nho nhỏ thoạt nhìn cô đơn mà tịch mịch, nâng tầm mắt nhìn chằm chằm vào các ngôi sao trên bầu trời đêm, trong ánh mắt đen bóng lộ ra thần thái kỳ dị. Thiệu Khải Long ở đằng sau theo dõi hắn ước chừng năm phút đồng hồ, càng xem càng cảm thấy tâm động. Nhưng khi hắn nhẹ nhàng tiêu sái đến cạnh Trữ Nhiễm, nghiêng người thay đổi một góc độ nhìn, cảm giác kia liền hoàn toàn thay đổi.

Trữ Nhiễm tay trái nắm một thanh đoản đao sắc bén, tay phải cầm một tấm khăn tay trắng liên tục chà lau, đao phong sáng như tuyết phản xạ ánh trăng mờ ảo, tràn ngập một cỗ hàn khí làm cho người ta rét run. Thiệu Khải Long đột nhiên sinh ra một cái ý tưởng, người này không phải Trữ Nhiễm! Mặc kệ một người như thế nào biến hóa nhưng bản tính hẳn sẽ không thay đổi. Trữ Nhiễm trước kia giống như lửa, nhưng Trữ Nhiễm hiện tại lại là lạnh như băng, trừ phi này người có hai bộ mặt, bằng không hắn chính là một người giống như đúc với Trữ Nhiễm.

“Tiểu Nhiễm, như thế nào còn chưa ngủ?”

Trữ Nhiễm thùy hạ mi mắt, nương theo ánh trăng nhìn kỹ lưỡi đao trên tay: “Ta không buồn ngủ.”

Thiệu Khải Long ngồi xuống cùng hắn sóng vai: “Tiểu Nhiễm, còn nhớ rõ thời điểm gì chúng ta gặp nhau không?”

“Nhớ rõ, ngày ta sinh nhật mười lăm tuổi.”

“Vậy ngươi còn nhớ rõ chúng ta là như thế nào quen biết sao?”

Trữ Nhiễm nhắm mắt lại hồi tưởng một chút: “Nhớ rõ, bởi vì ta không cẩn thận làm đổ rượu lên trên quần áo của ngươi.”

Hắn thế nhưng cái gì cũng đều biết, Thiệu Khải Long dùng ngón cái sờ sờ khóe miệng, thản nhiên nở một chút nụ cười, thập phần tự nhiên lấy tay đặt lên phía sau tấm lưng gầy yếu, cách một lớp vải lụa mỏng trượt xuống phía dưới, tay hắn đẩy Trữ Nhiễm ra phía trước, rất nhanh sờ đến trên lưng một chút. Đúng vậy, khỏa hồng chí kia còn tồn tại(dấu vết gì đó trên lưng bạn Nhiễm), hắn xác thực vẫn chính là Trữ Nhiễm trước đây. Lòng hiếu kỳ của Thiệu Khải Long đã hoàn toàn bị Trữ Nhiễm hiện tại kích động dâng lên, tâm hiếu kỳ của con người rất mạnh, luôn luôn nghi vấn muốn tìm ra chân tướng.

“Tiên sinh, thời gian không còn sớm, ngươi nên nghỉ ngơi.”

Thiệu Khải Long sủng ái vuốt ve tóc trên đầu hắn vài cái: “Ngươi cũng đi ngủ sớm một chút đi.”

“Ân, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Sau khi Thiệu Khải Long rời khỏi phòng, Trữ Nhiễm theo dưới chân rút ra một cây súng, ánh mắt lộ sát khí gắt gao nhìn chằm chằm thân súng. Thân thể mảnh khảnh bốn phía giống như dần dần bị một mảnh hắc khí bao phủ.

Thiệu Khải Long tổ chức tiệc rượu tự nhiên là một hô vạn ứng, danh môn phú hào, thương gia tai to mặt lớn đều đồng loạt đáp ứng lời mời đến dự tiệc, buổi tối tám giờ còn chưa đến, ngoại ô Vân thị đã là ngựa xe như nước. Thiệu Khải Long vừa vào liền hướng mọi người tiến đến vấn an. Trữ Nhiễm im lặng đi theo phía sau hắn, ngẫu nhiên có giới thiệu hắn cũng chỉ sẽ mỉm cười gật đầu một chút.

Nghe những người này chào hỏi nhau, Trữ Nhiễm từ từ nhíu mày, đợi tân khách toàn bộ tản ra, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay, là sinh nhật ngươi?”

Thiệu Khải Long nhẹ nhàng gật gật đầu: “Ân.”

Có chút cảm giác áy náy chậm rãi nổi lên trong lòng, Trữ Nhiễm hai tay nhỏ bé nắm cùng một chỗ, dùng sức chà xát: “Đối, thực xin lỗi, ta không biết hôm nay là sinh nhật ngươi.”

“Không quan hệ.”

Trữ Nhiễm cắn cắn môi nhỏ giọng nói: “Ta, thực xin lỗi, ngươi nghĩ muốn cái gì làm quà sinh nhật?”

Thiệu Khải Long mang theo vui mừng tươi cười, vì hắn sửa sang lại cái nơ: “Ngươi, chính là quà sinh nhật tốt nhất cho ta.”

Lời này làm cho Trữ Nhiễm có chút hiểu lầm, cau mày nhìn chằm chằm nam nhân trước mắt. Thiệu Khải Long vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Chỉ cần ngươi ở bên người ta, ta cũng rất vui vẻ, cái gì khác đều không cần.”

Trữ Nhiễm nhẹ nhàng thở dài, nhẹ nhõm một hơi, chân thành nói: “Sinh nhật vui vẻ!”

Các loại quà sinh nhật xa xỉ, các loại quà tặng quý báu, hết thảy hết thảy đều không sánh bằng một câu chúc phúc đơn giản của Trữ Nhiễm: “Cám ơn ngươi, tiểu Nhiễm.”

Phục vụ sinh bưng khay rượu đưa tới, Thiệu Khải Long cầm lấy một ly đưa cho Trữ Nhiễm: “Ngươi uống nước trái cây thì tốt rồi, không được uống rượu.”

“Ân, đã biết.”

Thiệu Khải Long nhấp một ngụm rượu, đem tầm mắt hướng về phía sau Trữ Nhiễm, đột nhiên gợi lên khóe miệng tà tà nở nụ cười: “Người ngươi muốn gặp đã đến.”

Trữ Nhiễm lập tức quay đầu lại, động tác có chút đột ngột làm cho nước trái cây rớt ra ngoài vài giọt, nam sĩ mặc Tây trang màu sẫm từ cửa đi vào kia đúng là kẻ đã đoạt đi hai chân hắn: Lâm Thắng. Trên gương mặt xem như anh tuấn mang theo một cặp mắt kính màu vàng, phía sau đi theo hai vị bảo vệ, thập phần khí thế.

Lâm Thắng cùng người quen chào hỏi, sau ở trong đám người kia tìm kiếm một chút, lập tức hướng về phía Thiệu Khải Long đi tới: “Thiệu tiên sinh, đã lâu không thấy.”

Thiệu Khải Long lễ phép vươn tay cùng Lâm Thắng nắm một chút: “Đã lâu không gặp, Lâm tiên sinh.”

Hai người hàn huyên vài câu, sau Lâm Thắng ánh mắt dừng ở trên người nam hài bên cạnh, Lâm Thắng hiển nhiên là sửng sốt, nam hài này thật sự là thập phần chói mắt, khéo léo lung linh trông rất là khả ái, làn da tựa như dương chi bạch ngọc, trong suốt xuyên thấu, mắt tongập nước, hai tròng mắt đen bóng, nhất là lông mi đen rất dài, trong nháy mắt rất là xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn phấn hồng kia làm cho người ta có một loại xúc động muốn tiến lên cắn một cái.

Bất quá Trữ Nhiễm nhưng vẫn đang dùng ánh mắt âm trầm theo dõi hắn, thấy vậy Thiệu Khải Long vội vàng đem Trữ Nhiễm ôm trong lòng.

“Tiểu Nhiễm, vị này là Lâm tiên sinh.”

Trữ Nhiễm cắn chặt răng, lộ ra một nụ cười đông cứng: “Nhĩ hảo.”

Lâm Thắng nhìn xem hành động ái muội của hai người, nở một chút nụ cười: “Thiệu tiên sinh, thật sự là hảo phúc khí.”

Thiệu Khải Long nhẹ nhàng ở bên vành tai Trữ Nhiễm hôn một chút: “Tiểu Nhiễm, nếu nóng thì đi ra ban công mát mẻ một chút, ta cùng Lâm tiên sinh nói chuyện một lát.”

Trữ Nhiễm mau chóng dời đi tầm mắt cúi đầu: “Hảo, ta đây không quấy rầy các ngươi.” Nghiêng người mà qua, trực tiếp rời đi, mà ánh mắt Lâm Thắng còn vẫn gắt gao theo dõi bóng dáng hắn.

————–

One response

  1. cái thằng Lâm Thắng giả bộ nhân sĩ cái khỉ gì chứ, bên trong toàn là rắn độc. Chết đi cho đữ chật đất

    April 2, 2012 at 12:52 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s