Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 25

Chương 25

Trữ Nhiễm đứng ở trên ban công hướng ra phía biển, chà xát gương mặt mệt mỏi, Thiệu Khải Long nói rất đúng, ta là nên bình tĩnh một chút. Nhẹ nhàng khoan khoái, gió biển dần dần làm cho tâm tình Trữ Nhiễm khôi phục bình tĩnh, sau một lúc lâu Trữ Nhiễm đi đến quầy bar bên cạnh.

“Làm phiền ngươi, cho ta một chén nước.”

“Ngạch, dạ, tiên sinh.” Thanh âm quen thuộc làm cho Trữ Nhiễm lập tức ngẩng đầu lên, phục vụ sinh kia vẫn cúi đầu trốn tránh ánh mắt hắn, rồi sau đó lại bối rối muốn rời đi.

“Đứng lại!” Phục vụ sinh kia sửng sốt ngừng cước bộ, có chút sợ hãi đứng ở kia. Trữ Nhiễm hạ giọng chất vấn: “Tiểu Hải?”

Bình Hải bất đắc dĩ chỉ có thể quay người lại, hướng hắn xấu hổ cười cười: “Trữ Nhiễm.”

“Quả nhiên là ngươi?” Trữ Nhiễm nhìn trái nhìn phải, đè nặng cơn tức đi về phía sau cửa: “Theo ta lại đây.”

Bình Hải đành phải gãi tóc đi theo Trữ Nhiễm ra cửa sau, Trữ Nhiễm hiển nhiên đang rất tức giận, đứng ở cửa theo dõi hắn nửa ngày không nói lời nào. Vừa mới định nhờ Thiệu Khải Long thu hắn về nhà ở, dùng thân phận giúp việc nhà, không nghĩ tới hắn đã chạy đến đây làm việc.

“Trữ Nhiễm, trong khoảng thời gian này ngươi có khỏe không ?”

“Tiểu Hải, ngươi như thế nào lại ở đây?”

Bình Hải mở cái miệng nhỏ, nắm lấy ống quần: “Ta, ta đi làm công.”

“Ta không phải đã nói, ngươi không được ra ngoài sao? Ngươi hiện tại hẳn là hảo hảo học tập mới đúng.”

Bình Hải khẩn trương đi đến trước mặt hắn, cuống quít giải thích nói: “Trữ Nhiễm, ta chính là buổi tối đi ra ngoài công tác vài giờ mà thôi, sẽ không chậm trễ học tập.”

Trữ Nhiễm thở dài: “Tiểu Hải, ta đã nói rồi, ngươi bây giờ còn nhỏ, chờ thêm vài năm nữa, đợi ngươi học tốt rồi đi ra ngoài công tác cũng không muộn.”

“Trữ Nhiễm, ta, ta thật sự là ngượng ngùng dùng tiền của ngươi.”

Trữ Nhiễm bất đắc dĩ nở chút nụ cười, ngữ khí chậm lại: “Tiểu Hải, ngươi có nghe hay không nghe lời ta nói?”

Bình Hải thật mạnh gật gật đầu: “Nghe, ta cái gì cũng đều nghe lời ngươi.”

“Vậy ngươi hiện tại lập tức về nhà, không được lại ra ngoài làm việc.”

“Trữ Nhiễm, ta đã làm hơn hai mươi ngày, lập tức có thể lấy được tiền lương, ít nhất cũng cho ta làm xong tháng này đi.”

“Được rồi, ngươi muốn làm liền làm đi, về sau, ta ở đây cũng không quản ngươi nữa.” Nói xong xoay người bước đi, Bình Hải vừa thấy lập tức nóng nảy, có chút bối rối từ phía sau ôm lấy Trữ Nhiễm.

“Trữ Nhiễm, thực xin lỗi, ta không làm nữa, ta lập tức sẽ về nhà, ngươi đừng giận ta.”

Trữ Nhiễm thở dài nhắm mắt lại, hướng người phía sau nhích lại gần, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hải, chính là ngươi ở bên ngoài ta thật sự rất lo lắng.”

“Thực xin lỗi, Trữ Nhiễm, ta về sau cũng sẽ không chạy loạn.”

Hai người liền ở tư thế này hồi lâu, Trữ Nhiễm vỗ vỗ bàn tay đang vây quanh ở trước ngực mình, xoay người đối Bình Hải lộ ra vui mừng tươi cười: “Mau về nhà đi, đã khuya rồi.”

“Ân, ta đã biết, Trữ Nhiễm, cái kia, nam nhân kia là ai?” ( là tình địch của em chứ ai)Bình Hải nói rất nhỏ, trên mặt còn mang theo thần sắc ngượng ngùng, hắn vừa rồi còn thấy nam nhân kia hôn Trữ Nhiễm một chút.

“Hắn, hắn là người thân của ta.”

“Nga, kia, ta về nhà trước đây.”

“Đi đi, qua vài ngày ta trở về thăm ngươi.”

Vừa nghe lời này Bình Hải lập tức cao hứng, trên mặt lộ ra hưng phấn tươi cười: “Ân, ta đây ở nhà chờ ngươi.”

Trữ Nhiễm nhìn Bình Hải lên xe taxi đi xa mới an tâm, thở dài trở lại yến hội. Thấy Thiệu Khải Long luôn luôn vội vàng đi xã giao, Trữ Nhiễm không tới quấy rầy, một mình đi ban công hưởng gió biển. Kỳ thật Bình Hải cũng đã mười sáu tuổi, hoàn toàn có thể chiếu cố chính mình, nhưng là Trữ Nhiễm cảm thấy bản thân không thể buông tâm, cái loại cảm giác này tựa như sợ Bình Hải xuất môn sẽ bị người ta lừa bán.

“Có phải hay không thực nhàm chán?”

Nghe thấy thanh âm kia, Trữ Nhiễm chậm rãi quay đầu lại: “Nguyên lai là Lâm tiên sinh.”

Lâm Thắng đứng ở bên cạnh hắn, thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm Trữ Nhiễm xem: “Như thế nào xưng hô?”

“Trữ Nhiễm.”

“Tiểu Nhiễm, tuổi hẳn là không lớn đi?”

Trữ Nhiễm cười lạnh gật gật đầu, thản nhiên hỏi: “Lâm tiên sinh, nghe nói ngài là có danh là một từ thiện gia, đã làm rất nhiều việc thiện?”

“Từ thiện gia? Không dám nhận, chỉ là con người của ta rất hay mềm lòng, không thể nhìn người khác đáng thương.”

“Phải không ?” Trữ Nhiễm khinh bỉ đối với hắn nhất thời tăng them vài cấp bậc, kẻ này thế nhưng dối trá như vậy, thật sự là một kẻ đáng ghê tởm. Trữ Nhiễm cực lực áp chế cảm xúc chán ghét của mình: “Lâm tiên sinh, thật đúng là thiện lương, ta đây rất là ngạc nhiên, người giống như Lâm tiên sinh đây, không biết có từng làm cái gì vi phạm lương tâm không ?”

Lâm Thắng gợi lên khóe miệng cười cười, trong đầu tựa hồ đang nhớ lại những việc mình đã làm: “Vi phạm lương tâm?” Lâm Thắng không tự giác dùng ngón tay vuốt vuốt chóp mũi: “Đương nhiên không có.”

Trữ Nhiễm khinh miệt nở một chút nụ cười: “Nghe nói nam nhân trong lỗ mũi có một loại bọt biển, thời điểm nói dối cái mũi sẽ ngứa, tay sẽ không tự giác sờ lên.”

Lời này làm cho Lâm Thắng động tác cứng đờ, cái tay trên mũi đã xấu hổ dừng lại, trái phải không được tự nhiên. Trữ Nhiễm hừ lạnh một tiếng, phất tay: “Chỉ đùa một chút mà thôi, đừng để ý!” Nói xong cũng không quay đầu lại rời đi. Lâm Thắng nhìn bóng dáng hắn, chậm rãi nheo lại hai mắt.

Yến hội tiến hành được một nửa, Lâm Thắng liền lấy cớ có việc liền cáo từ đi trước, Trữ Nhiễm nhìn bóng dáng hắn trên mặt lộ ra thần sắc không cam lòng, Thiệu Khải Long vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Đừng lo lắng, hắn sẽ ở Vân thị khoảng nửa tháng.”

“Vì cái gì?”

Thiệu Khải Long cười xấu xa một chút: “Ta lấy cớ cùng hắn đàm sinh ý, làm cho hắn phải sửa lại hành trình, yên tâm, hắn trốn không thoát đâu.”

Trữ Nhiễm nhẹ nhàng thở ra: “Cám ơn ngươi, tiên sinh.”

“Không cần cảm tạ.”

Trữ Nhiễm ở bên người bồi Thiệu Khải Long hồi lâu, tổng cảm thấy chính mình không thể thích ứng môi trường này: “Tiên sinh, yến hội còn bao lâu mới chấm dứt?”

“Như thế nào, mệt nhọc?” Trữ Nhiễm gật gật đầu.

“Vậy ngươi đi về trước đi, sớm nghỉ ngơi một chút.”

“Ân, ta đây đi trước.”

“Đi đi, trên đường cẩn thận.”

Trữ Nhiễm buông chén rượu, một mình rời đi, một bảo vệ cùng lái xe luôn chờ sẵn trong xe, gặp Trữ Nhiễm đi ra bảo vệ cung kính mở cửa xe: “Về nhà đi!”

“Dạ, Trữ thiếu gia.”

Lái xe khởi động động cơ đem xe rời khỏi hội sở, ban đêm đã qua mười một giờ, Trữ Nhiễm có chút buồn ngủ, ở trong xe mơ mơ màng màng nhắm mắt lại. Hồi lâu sau đường xóc nảy làm cho Trữ Nhiễm mở hai mắt, hướng ngoài cửa xe nhìn thoáng qua, dần dần phát hiện con đường này dường như không phải hướng về biệt thự Thiệu gia.

“Đây là đi đâu?”

Lái xe cùng bảo vệ ngồi ở hàng đầu đều không có nói chuyện, Trữ Nhiễm phát hiện tình huống có chút không đúng: “Dừng xe !”

“Trữ thiếu gia, đừng nóng vội, lập tức sẽ tới.”

Thanh âm lái xe rất xa lạ, ngữ khí nguy hiểm làm cho Trữ Nhiễm càng ngày càng bất an: “Ngươi là ai?”

Bảo vệ kia quay đầu cười lạnh một tiếng: “Lão bản của chúng ta muốn gặp ngươi!”

Bảo vệ xác thực vẫn là người cũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trữ Nhiễm áp chế bối rối trong lòng, ngữ khí bình tĩnh hỏi: “Lão bản các ngươi là ai?”

“Trong chốc lát ngươi sẽ biết.”

Trữ Nhiễm vội vàng hướng bên cạnh thử mở cửa xe, cạch cạch vài tiếng, lái xe rất nhanh ấn nút khóa cửa: “Cho ta dừng xe!”

Lái xe có chút phiền lòng, thân thủ nhấn một nút khác, một mặt thủy tinh trong suốt phía sau hai ghế trên rất nhanh được nâng lên, xì xì vài tiếng một cỗ khói trắng thản nhiên tràn ngập phía sau xe, Trữ Nhiễm cuối cùng kiên trì không được nhắm mắt lại đã ngủ say!

—————

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s