Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 29

Chương 29

Trữ Nhiễm sinh bệnh, không biết vì nguyên nhân gì, có lẽ là bởi vì ngày hôm qua đã trải qua nhiều tra tấn, có lẽ là đêm qua cùng Thiệu Khải Long suốt cả đêm, cũng có lẽ là tâm bệnh tích tụ. Dù sao vẫn là phát sốt, nóng tới thần trí không rõ, bác sĩ Vương của Thiệu gia từ buổi tối bận rộn đến buổi sáng, Thiệu Khải Long hạ tử lệnh, Trữ Nhiễm không khỏi sẽ khiến cho hắn đi gặp tổ tông. Bác sĩ Vương bị dọa đến tay chân phát run, ngay cả nhiệt kế cũng xem không chuẩn.

Khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn bị nóng đến đỏ bừng, đôi môi cũng bị mất nước, Thiệu Khải Long chưa bao giờ cảm thấy đau lòng như thế, vẫn ôm hắn không buông tay.

“Nước ~~~” Trong cổ họng khàn khàn nhẹ nhàng phun ra một chữ, không biết có phải hay không đang nói nói mớ.

“Mau nhanh lấy nước đến.”

Người hầu bị chủ tử rống lên, hoang mang rối loạn đem lại đây một chén nước, Thiệu Khải Long cầm chén nước thử nửa ngày kết quả một chút cũng không uy vào được, nước trong suốt thanh khiết theo làn da ửng đỏ chậm rãi chảy xuống, nhiễm ướt một mảnh vạt áo. Cuối cùng Thiệu Khải Long vẫn là đem nước uống vào trong miệng chính mình, dùng miệng đưa qua, bốn môi đụng chạm Thiệu Khải Long liền cảm thấy một trận điện lưu truyền tới, làm cho hạ phúc hắn một trận đứng lên.

Bác sĩ cấp Trữ Nhiễm một chút thuốc, sau được quản gia hộ tống cùng nhau lui ra ngoài, lưu cho hai người một mảnh yên tĩnh. Thiệu Khải Long vẫn ôm Trữ Nhiễm tựa vào đầu giường, một lần lại một lần vuốt lên lông mày hắn đang nhíu chặt. Trữ Nhiễm mơ mơ màng màng đem ánh mắt mở ra một khe hở, trong tầm mắt nhỏ hẹp hé ra một gương mặt anh tuấn, Trữ Nhiễm thần trí không rõ kí ức đã hoàn toàn hỗn loạn, suy yếu vô lực phun ra vài câu: “Ba, ba ba, ngươi, ngươi vì cái gì, không đến cứu ta ?”

Lời này làm cho Thiệu Khải Long sửng sốt, nghi hoặc truy vấn: “Tiểu Nhiễm, ngươi nói cái gì?”

Trữ Nhiễm dùng bàn tay nhỏ bé vô lực bắt lấy vạt áo hắn, trên mặt mang theo vô cùng tuyệt vọng cùng đau lòng: “Ba ba, ngươi, ngươi vì cái gì không cần ta ? Vì cái gì?”

Thiệu Khải Long đột nhiên cảm giác tâm bị người ta hung hăng đụng vào một chút, thương tiếc lại yêu thương hôn lên đôi môi tái nhợt: “Ngoan, ba ba ở đây, ba ba không có không cần ngươi.” Kỳ thật Thiệu Khải Long cũng mới hai mươi lăm tuổi mà thôi, thật sự không biết làm cha là cảm giác gì.

Hai tròng mắt vô thần mang theo một tia chờ đợi cùng cầu xin, biểu tình kia sẽ làm người khác đau lòng, sẽ làm người khác động dung: “Ta, ta chờ chín năm, đợi chín năm, ước chừng chín năm, ba ba, ngươi không cần bỏ ta lại.”

Thiệu Khải Long lông mày trên mặt nhăn càng chặt, tâm lý nghi vấn càng lúc càng lớn: “Yên tâm, ba ba sẽ không bỏ lại ngươi.”

Chiếm được hứa hẹn muốn có, Trữ Nhiễm tựa hồ thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt lộ ra một tia tươi cười động lòng người, lui vào trong lòng Thiệu Khải Long làm nũng cọ cọ một chút.

Nam tính trời sinh, ý muốn bảo hộ, bị Trữ Nhiễm nháy mắt kích phát ra, nam hài này từng giết người không chớp mắt, lúc này lại đột nhiên biến thành nhu nhược như thế, rốt cuộc người nào mới chân thật là hắn. Có lẽ hắn lạnh lùng chỉ là một tầng mặt nạ, ở bên trong Trữ Nhiễm vẫn là hy vọng được người khác bảo hộ, hy vọng người khác yêu thương. Lúc này Thiệu Khải Long rất muốn đem Trữ Nhiễm biến thành một hình nhân nhỏ gắn trên tay, mỗi ngày nắm ở lòng bàn tay, cảm giác kia rất là kỳ diệu.

Căn cứ tư liệu điều tra, Trữ Nhiễm cùng cha mẹ trong lúc đó cũng không có cái gì cảm tình, hai người kia sau ly hôn đều tự kiếm tình yêu mới, Trữ Nhiễm từ nhỏ chính là bị bà nội mang đi, thời điểm chính mình nhận thức Trữ Nhiễm, lão thái thái đã qua đời ba tháng, Trữ Nhiễm sau cũng không cùng cha mẹ liên hệ qua, khi đó hắn toàn bộ dựa vào cũng chỉ có bản thân mình. Có lẽ vì nguyên nhân như thế, cho nên khi đó cho dù không thương hắn, cũng vẫn không muốn mặc kệ hắn ở bên ngoài. Có điều Trữ Nhiễm hiện tại vì cái gì lại đột nhiên nhớ tới phụ thân kia của hắn ?

Mang theo nghi vấn Thiệu Khải Long thử hỏi: “Tiểu Nhiễm, còn nhớ rõ ba ba ngươi tên gọi là gì sao?”

Đắm chìm ở trong kí ức, Trữ Nhiễm thản nhiên nở một chút nụ cười: “Ta nhớ rõ, nhớ rõ ma ma luôn gọi người là Phong Hải.”

Câu trả lời lại làm cho Thiệu Khải Long phi thường nghi hoặc, bởi vì phụ thân Trữ Nhiễm kêu là Trữ Gia Thần, người kêu Phong Hải kia là ai? Thiệu Khải Long cảm thấy trong đó nhất định là có ẩn tình, nếu không phải chính mình điều tra sai, còn không thì chính là Trữ Nhiễm có việc giấu diếm.

Chẳng lẽ thật là có hai nhân cách? ”Kia, vậy ngươi tên gọi là gì?”

“Lăng Nhiễm.” Thanh âm không rõ ràng làm cho Thiệu Khải Long đem Lăng Nhiễm nghe thành Trữ Nhiễm, bỏ lỡ một lần cơ hội biết chân tướng.

Thiệu Khải Long thở dài một hơi, đối miên man suy nghĩ của mình cười nhạo một phen, hắn từng cẩn thận hỏi bác sĩ tâm lý, một người có hai nhân cách hoặc nhiều nhân cách, trong lúc bình thường sẽ không có kí ức của nhân cách kia, mà hiện tại Trữ Nhiễm lại biết thập phần rõ ràng hết thảy sự việc từng phát sinh, hơn nữa bình thường mỗi nhân cách đều có tên khác nhau, xem ra vẫn là chính mình suy nghĩ nhiều.

Thiệu Khải Long cứ như vậy ôm hắn vài giờ, nhìn hắn lần lượt tỉnh lại hồ ngôn loạn ngữ: [ ta muốn về nhà, ta không muốn ở lại đây…… Cầu ngươi không cần đánh, ta sai rồi…… ta lần sau sẽ không dám nữa, buông tha ta đi…… Ba ba, ma ma mau tới cứu ta…… ] lại nhìn hắn lần lượt mang theo thần sắc sầu lo hoặc vui mừng mà ngủ.

Những lời này lọt vào lỗ tai Thiệu Khải Long làm cho hắn càng ngày càng hồ đồ, tâm lý nghi vấn cũng càng lúc càng lớn. Nhưng hiện tại những nghi vấn này cũng chỉ có Trữ Nhiễm mới biết được đáp án, người ngoài tưởng tượng như thế nào cũng khẳng định đoán không được. Đối với việc này, Thiệu Khải Long cũng chỉ có thể hảo hảo chờ, chờ có một ngày Trữ Nhiễm có thể chính miệng nói cho hắn đáp án.

Mãi cho đến đêm khuya Trữ Nhiễm sốt cao mới hoàn toàn lui xuống, trong ánh mắt thanh tỉnh cũng dần dần khôi phục thần thái.

“Thân thể khá hơn chút nào không ?”

Trữ Nhiễm đỏ mặt gật gật đầu: “Ân, tốt hơn nhiều.”

Thiệu Khải Longlại hướng khóe môi hắn hôn một chút: “Đói bụng không, ta gọi người đưa thức ăn lại đây.”

Trữ Nhiễm mân môi ân một tiếng, Thiệu Khải Long cầm lấy điện thoại phân phó người hầu mang một chút thực phẩm nhẹ bụng, chưa đến năm phút đồng hồ lão quản gia liền tự mình bưng một tô cháo đưa lại đây, đặt trên bàn nhỏ trước mặt Trữ Nhiễm, Thiệu Khải Long từ phía sau ôm quanh hắn, bưng lên bát cháo, cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến bên miệng hắn.

“Ta, ta tự mình ăn.”

“Được rồi, nhớ cẩn thận.”

“Ân.”

Thiệu Khải Long chống cằm trên vai hắn, theo dõi hắn ăn, đem Trữ Nhiễm xem đến vẻ mặt đỏ bừng, bữa cơm này ăn đặc biệt xấu hổ.

“Ăn no sao?”

“Ân.”

Lão quản gia đi lên bàn ăn hỏi một câu: “Tiên sinh, ngài cũng chưa ăn gì cả, có cần đưa một chút thức ăn lên?”

Trữ Nhiễm có chút ngoài ý muốn quay đầu lại nhìn hắn, tâm lý thập phần áy náy: “Đối, thực xin lỗi.”

Thiệu Khải Long vỗ vỗ đầu hắn nở một chút nụ cười, quản gia vừa nói cũng mới nhớ tới chính mình vẫn chưa ăn cái gì, sờ sờ bụng: “Ừ, có điểm đói bụng, tùy tiện lấy chút thức ăn là tốt rồi.”

“Dạ, tiên sinh.”

Khó trách trước kia Trữ Nhiễm thương hắn như vậy, nam nhân này đối một người tốt đến có điểm làm cho người ta chịu không nổi, xem ra hắn xác thực có chỗ đáng để yêu. Thiệu Khải Long đem Trữ Nhiễm kéo đến đầu giường dựa vào, một mình xuống giường ngồi ở trên sô pha ăn một chút, hắn ăn rất nhanh, mấy miếng liền giải quyết xong thực phẩm.

“Tiểu Nhiễm, còn có chỗ không thoải mái sao?”

“Không có, ta cảm thấy tốt lắm.”

“Vậy là tốt rồi, ta ôm ngươi đi tắm rửa.”

Trữ Nhiễm khó xử nhăn lại lông mi: “Không, không cần, ta tự mình đi là được.”

Chuyện gì cũng đã làm, tiểu gia khỏa vẫn cứng đầu như vậy, xem ra muốn cho hắn hoàn toàn trở lại bên người chính mình thật sự là không dễ dàng, Thiệu Khải Long không nói gì với hắn, một mình đi vào phòng tắm kiểm tra nước vừa đủ ấm, sau đó đem Trữ Nhiễm đưa vào bồn tắm lớn. Khuôn mặt nhỏ nhắn quả thực mau chóng đỏ lên như trái cà chua, biểu tình rất ý tứ, Thiệu Khải Long vụng trộm cười cười: “Tự ngươi tẩy đi, ta ở bên ngoài chờ ngươi.”

“Ân.”

Thân thể trong nước nơi nơi đều là tử hồng ứ ngân, dấu vết này làm cho Trữ Nhiễm rất là chán ghét, cầm lấy khăn mặt một lần lại một lần hung hăng lau rửa làn da, tựa hồ muốn đem tất cả dấu vết này hoàn toàn tẩy đi, tắm giặt thật lâu, Thiệu Khải Long ở bên ngoài đã có chút nóng vội, đi qua gõ cửa phòng tắm, thấy bên trong không có đáp lời, vội vàng đẩy cửa đi vào.

Trữ Nhiễm cuộn tròn ngồi ở trong bồn tắm lớn ôm đầu gối, bả vai nho nhỏ còn không ngừng run run: “Tiểu Nhiễm, ngươi làm sao vậy?” Thiệu Khải Long đi qua nâng cằm hắn, ánh mắt kia một vòng đã có chút sưng đỏ, trên mặt ướt át không phân rõ là nước tắm hay là nước mắt. Dấu vết trên thân thể nơi nơi đều là hồng ấn, Thiệu Khải Long đại khái có chút hiểu được, đối hắn lộ ra một cái tươi cười.

“Tiểu Nhiễm, thực xin lỗi buổi tối hôm trước ta thật sự rất kích động, nhịn không được để lại rất nhiều dấu vết.”

Biết rõ lời này là an ủi chính mình, bất quá nghe thấy vẫn sẽ làm người ta cảm thấy thoải mái một chút, Trữ Nhiễm thẹn thùng cúi đầu.

“Tiểu Nhiễm, ngươi chán ghét ta làm như vậy sao?”

Trữ Nhiễm cắn cắn môi, hơi hơi lắc lắc đầu: “Không chán ghét.”

“Vậy là tốt rồi, lau khô thân thể, ta giúp ngươi thoa thuốc.”

“Ân.”

Vết thương trên làn da trên cơ bản đã muốn kết vảy, Thiệu Khải Long lo lắng sau này sẽ để lại vết sẹo, vẫn là bảo bác sĩ Vương cấp cho một ít dược, ôm Trữ Nhiễm cẩn thận vì hắn thoa dược. Nhìn thuốc cao trong tay, Thiệu Khải Long yết hầu có chút khô nóng.

“Tiểu Nhiễm, nơi đó có khả năng vẫn chưa tốt, ta giúp ngươi thoa thuốc.” Tách chân Trữ Nhiễm ra, đưa hắn ôm ngồi ở trên người chính mình.

Nơi đó? Trữ Nhiễm nhanh chóng đẩy hắn: “Ta, ta tự mình làm đi.”

Thiệu Khải Long đem tiểu tử muốn chạy kia mạnh mẽ ấn trở về trong lòng, hướng lỗ tai hắn thổi một hơi: “Nơi đó chính mình không có biện pháp thoa, vẫn là ta giúp ngươi đi.” Trong giọng nói rõ ràng mang theo tiếng cười xấu xa. Thiệu Khải Long không để ý tới cự tuyệt của Trữ Nhiễm, đem thuốc mỡ quét lên trên ngón tay, tham tiến vào trong quần đùi bó sát người kia, thân thể trong lòng run run càng ngày càng lợi hại, không chịu được áp lực, một âm thanh rên rỉ tiến vào trong tai Thiệu Khải Long. Ngón tay thế nhưng lại đi dò xét một chút, rõ ràng là thoa dược lại biến thành trừu sáp vài lần.

————–

One response

  1. =v= anh Long ăn no đậu hủ của bé nhiễm rồi =)))))

    April 2, 2012 at 1:35 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s