Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 39

Chương 39

Lăng Phong Hải quả thực không thể tin lỗ tai của mình, lấy di động xác định tên có đúng hay không, lại gọi lại mấy lần, kết quả tất cả đều thông báo số không có thật. Lăng Phong Hải lại gọi đến nhà thê tử của bằng hữu kia, kết quả toàn bộ đều không thể chuyển được. Lúc này Lăng Phong Hải đã hoàn toàn sợ ngây người. Một số tiền lên đến hàng triệu, biến mất trong một đêm mà không để lại dấu vết gì, hơn nữa lúc này căn bản không có người có thể chứng minh hắn trong sạch.

Đối với một tập đoàn công ty mà nói mấy trăm vạn không tính là gì, nhưng là vấn đề cũng rất nghiêm trọng, lão tổng sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lăng Phong Hải: “Ngươi còn có cái gì muốn giải thích?”

“Hạ tổng, xin ngươi tin tưởng ta, ta thật sự không có tham ô tiền của công ty.”

“Chứng cớ có được đều cho thấy ngươi chính là người chuyển tiền đi, muốn ta như thế nào tin tưởng ngươi?”

Lăng Phong Hải sắc mặt tái nhợt trầm mặc cúi đầu, Hạ tổng thở dài một hơi: “cho ngươi thời gian ba ngày đem toàn bộ khoản tiền kia trả trở về, bằng không ta sẽ báo cảnh sát.”

Lăng Phong Hải tài sản cá nhân đều bị bằng hữu cầm đi đầu cơ cổ phiếu, lúc này có thể nói là không xu dính túi, tuy rằng biết rõ là bị oan uổng, nhưng lúc này tình huống căn bản là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch, mặc kệ như thế nào Lăng Phong Hải chỉ có thể trước đem số tiền kia bù lại, sau đó mới từ từ tra tìm nguyên nhân. Lăng Phong Hải gán nợ bất động sản cùng ô tô, nhưng là khoản tiền còn chưa được một nửa, rơi vào đường cùng đành phải đi vay nặng lãi. Khoản tiền của công ty cuối cùng được hoàn lại, tạm thời tránh được tù tội.

Nhưng sự tình vẫn không có chấm dứt, Hạ tổng đối với Lăng Phong Hải hoàn toàn mất đi tin nhiệm, một phong thư đuổi việc làm cho Lăng Phong Hải mất đi kế sinh nhai. Tiền lời của bên cho vay nặng lãi nhanh chóng tăng rất nhanh, làm cho Lăng Phong Hải căn bản không thể hoàn lại, bên công ty cho mượn tiền nhanh chân đến thu giữ bất động sản của Lăng gia. cùng thời điểm đó, bên ngân hàng cũng tìm tới cửa, hai bên đã xảy ra xung đột, rất nhanh đơn khởi tố ngày thứ ba sẽ đưa đến trước mặt Lăng Phong Hải. Hiện tại Lăng Phong Hải đã hoàn toàn bị bức đến tuyệt cảnh, không còn đường lui.

Hôm nay ban đêm, Lăng Phong Hải đứng trên sân thượng khách sạn ba mươi tầng, vẻ mặt mờ mịt nhìn ánh sáng từ những ngọn đèn dưới chân.

“Lăng tiên sinh, còn không có nghỉ ngơi sao?”

Lăng Phong Hải chậm rãi quay đầu lại, thấy Trữ Nhiễm mang theo bốn bảo vệ đi tới: “Trữ tổng vì cái gì ở nơi này?”

Bảo vệ dọn xong cái bàn, đồng thời mang đến hai ly rượu vang đỏ, Trữ Nhiễm ngồi ở trên ghế làm một tư thế thỉnh: “Đương nhiên là tới nhìn ngươi, Lăng tiên sinh, cùng nhau uống một chén như thế nào?”

Lăng Phong Hải vẻ mặt mỏi mệt, ánh mắt ảm đạm không chút ánh sáng, râu cũng mọc ra rất nhiều, hai bên tóc mai còn có chút bạc, luân phiên đả kích đã làm cho hắn mất đi thần thái. Hắn do dự một chút vẫn là chậm rãi đi tới bưng lên chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

Tuy rằng trước nay không uống rượu, Trữ Nhiễm cũng u nhã nhấp một ngụm: “Lăng tiên sinh thoạt nhìn tâm tình thật không tốt?”

“Trữ tổng không phải đều biết cả sao?”

“Chỉ là thiếu chút tiền mà thôi, vì nó sao?”

Lăng Phong Hải tuyệt vọng lắc đầu: “Ta đã không có đường lui.”

Trữ Nhiễm nở một chút nụ cười: “Đường lui? A nha, người một khi mất đi đường lui, vậy chỉ có một con đường chết.”

“Tử lộ?……”

“Lăng tiên sinh?” Trữ Nhiễm theo dõi ánh mắt hắn, chậm rãi nói: “Còn nhớ rõ ta từng nói qua khất cái kia không ?”

Lăng Phong Hải cả người cứng đờ, lăng lăng đem tầm mắt chuyển tới trên mặt hắn. Trữ Nhiễm mặt âm ngoan, gằn từng tiếng nói: “Tiểu khất cái kia bị chặt đứt hai chân, mất cánh tay phải còn bị người khác cắt đầu lưỡi, ngươi có muốn biết hắn cuối cùng thế nào không ?”

Lăng Phong Hải nuốt một chút nước miếng: “Hắn, hắn làm sao vậy?”

“Hắn, chết, tuyệt thực chín ngày tự sát, thời điểm chết còn bị người khác lấy đi nhãn cầu cùng thận, thi thể bị ném đến hoang sơn dã lĩnh, bị sói đói ăn sạch sẽ.”

Từng tiếng gằn đều thẳng tắp đi vào lỗ tai Lăng Phong Hải, làm cho sắc mặt hắn nháy mắt biến thành trắng bệch. Cả người đều đang run rẩy không ngừng, ly rượu đỏ bị nghiêng đi, rơi xuống trên mu bàn tay, nhìn tựa như máu tươi chói mắt.

Trữ Nhiễm cười lạnh một tiếng: “Hắn chính là bị người bức đến không còn đường lui, mới có thể chấm dứt sinh mệnh chính mình. Lăng tiên sinh, ngươi có biết từ địa ngục đến thiên đường là cảm giác gì không ? Hy vọng, là tràn ngập hy vọng.” Trữ Nhiễm chuyển động chén rượu trong tay, chất lỏng đỏ sậm theo miệng ly, chậm rãi chảy xuống: “Ngươi lại có biết từ thiên đường nháy mắt ngã xuống địa ngục là cảm giác gì không ? Chính là đau, rất đau, đau như tan xương nát thịt, trong khoảnh khắc mất đi từng chút một, duy nhất chỉ còn lại có tuyệt vọng.”

Lăng Phong Hải hai mắt lộ ra thần sắc vô cùng sợ hãi: “Ngươi, ngươi rốt cuộc là người nào?”

“Ta ? Lăng tiên sinh như thế nào cả ta cũng không nhận ra ? Ta đương nhiên là Trữ Nhiễm, trữ (宁) trong bình an (安宁), nhiễm(冉) trong Lăng Nhiễm (的冉).”

Lăng Phong Hải nâng lên ngón tay run run hướng Trữ Nhiễm: “Ngươi, ngươi như thế nào biết con ta kêu Lăng Nhiễm?”

Trữ Nhiễm cố tình kinh ngạc nói: “Lăng Nhiễm chỉ là tên của tiểu khất cái kia, như thế nào, nhi tử của ngươi cũng kêu Lăng Nhiễm sao? Thật đúng là trùng hợp nha!” Trữ Nhiễm ngoan độc cười hỏi: “Lăng tiên sinh, chẳng lẽ để cho ta đoán đúng? Khất cái kia chính là tiểu nhi tử bị bắt cóc của ngươi?”

Lăng Phong Hải hoảng sợ trừng lớn ánh mắt: “Không, không, không phải.”

Trữ Nhiễm đứng lên, đi từng bước một đến trước mặt Lăng Phong Hải, loan hạ thắt lưng khinh miệt nói: “Khất cái kia khi còn có thể nói chuyện, từng nói qua cho ta, phụ thân hắn kêu là Lăng Phong Hải! Ngươi cho rằng thiên hạ còn có thể có việc trùng hợp như vậy sao?……. Hừ, Lăng tiên sinh, ngươi còn không muốn thừa nhận?”

Lăng Phong Hải chậm rãi cúi đầu không nói lời nào, Trữ Nhiễm nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Vì cái gì, vì cái gì ngươi năm đó không chịu cứu hắn ?”

“Ta, ta cũng không biết vì cái gì.”

“Ta biết vì cái gì, bởi vì ngươi sợ hắn liên lụy ngươi phải không, sợ hắn bị hủy cuộc sống an bình của nhà ngươi có phải hay không ? Lăng tiên sinh, ngươi bề ngoài trông hiền lành như thế, không thể tưởng được lại là một người tuyệt tình như vậy……. Ngươi có biết Lăng Nhiễm trước kia thường nói câu gì nhất hay không ? Mỗi ngày, mỗi một ngày hắn đều lặp lại đồng dạng một câu trong lòng: Ba ba, sẽ đến cứu ta. Nói chín năm, nói suốt chín năm.”

Lăng Phong Hải khóc rống bắt lấy tóc, bộp một tiếng quỳ trên mặt đất: “Tiểu Nhiễm, thực xin lỗi, thực xin lỗi, ba ba thực xin lỗi ngươi!”

Trữ Nhiễm cố nén trụ nước mắt trong mắt, hung tợn quát: “Thực xin lỗi? Thực xin lỗi sẽ hữu dụng sao? Hắn đem toàn bộ hy vọng đều ký thác ở trên người của ngươi, kết quả cũng là tự tay ngươi đem hắn đẩy vào tuyệt lộ, ngươi có tư cách gì làm phụ thân người khác?”

Nước mắt hối hận bao phủ gương mặt Lăng Phong Hải: “Thực xin lỗi, ta đáng chết, ta không phải là người !”

Trữ Nhiễm nâng tay một phen hung hăng sờ soạng ánh mắt, rống giận nói: “Ngươi cũng biết chính mình đáng chết sao? Vậy ngươi như thế nào không đi chết đi?” Trữ Nhiễm ngồi xuống, ghé sát vào bên tai hắn: “Táng gia bại sản, mắc nợ khắp nơi, kiện tụng vây quanh, ngươi thật sự đã không có đường lui. Lăng Nhiễm đã muốn chết, vậy ngươi vì cái gì còn muốn sống? Không phải muốn nói với hắn xin lỗi sao? Vậy ngươi như thế nào còn không đi gặp hắn ?”

Những lời này đều kích thích thật sâu thần kinh Lăng Phong Hải, làm cho hắn càng ngày càng cảm thấy chính mình đáng chết, cảm thấy chính mình không còn mặt mũi sống sót. Lăng Phong Hải dần dần ngừng tiếng khóc, thần sắc trong ánh mắt càng ngày càng tan rã, quanh thân giống như bị một luồng hắc khí vô hình bao phủ, giống như một loại hơi thở tử vong. Hắn chết lặng đứng lên đi từng bước một, tiếp cận cái chết, xa xa giống như linh hồn Lăng Nhiễm đang hướng hắn ngoắc tay.

Dưới chân chính là vực sâu vạn trượng, trời cao gió đêm thổi đến thân thể Lăng Phong Hải lung lay, sau một lát hắn tựa hồ sắp được giải thoát nhắm lại hai mắt: “Tiểu Nhiễm, ba ba đến với ngươi.”

“Lão công!”

Trữ Nhiễm một phen ngăn lại thân thể Lăng Phong Hải sắp ngã xuống, trực tiếp đưa hắn kéo trở về sân thượng, Triệu Bình cùng Lăng Hạo vài bước đã chạy tới, nâng dậy Lăng Phong Hải: “Lão công, ngươi vì cái gì muốn tự sát?”

Lăng Hạo nhào vào trong lòng phụ thân khóc lên: “Ba, ngươi vì cái gì muốn làm như vậy, vì cái gì?”

Triệu Bình ngẩng đầu nhìn về phía Trữ Nhiễm, phẫn nộ nói: “Có phải ngươi hay không, có phải hay không ngươi buộc hắn làm như vậy ?” Triệu Bình phi thường hiểu biết tính cách Lăng Phong Hải, mặc kệ gặp được chuyện gì cũng sẽ không tự tìm cái chết, hơn nữa chung quanh ghế dựa còn có bình rượu, thực hiển nhiên hai người đã hàn huyên hồi lâu, trừ phi là Trữ Nhiễm nói gì đó, bằng không trượng phu chính mình sẽ không bị vòng luẩn quẩn trong lòng.

Trữ Nhiễm cười lạnh một tiếng: “Không sai, là ta làm cho hắn tự sát.”

Triệu Bình trong cơn giận dữ, chỉ vào Trữ Nhiễm quát: “Ngươi, ngươi như thế nào có thể làm ra việc tàn nhẫn như vậy, nhà của ta cùng ngươi không oán không cừu, ngươi vì cái gì muốn làm như vậy ?”

Trữ Nhiễm thản nhiên ngồi trở lại trên ghế: “Tàn nhẫn sao? Hừ, ngươi hẳn là hỏi trượng phu ngươi một chút, hắn rốt cuộc đã làm việc xấu gì.”

Triệu Bình không thể tin, đem tầm mắt chuyển qua gương mặt tràn đầy nước mắt kia: “Lão công, ngươi rốt cuộc làm sai chuyện gì?”

“Ta…….”

Trữ Nhiễm hừ lạnh một tiếng: “Như thế nào, dám làm cũng không dám nói sao?”

Trước ánh mắt nhìn chăm chú của thê tử nhi tử, Lăng Phong Hải đành phải run run nói: “Tiểu, tiểu Nhiễm…….”

Chuyện còn chưa kể hết, Triệu Bình liền hung hăng ném hắn một cái tát, ngón tay run run chỉ vào hắn: “Ngươi, ngươi, ngươi thế nhưng hại chết con ta, ta muốn giết ngươi!” Triệu Bình phẫn nộ tiện tay cầm lên một cây mộc côn liền hướng Lăng Phong Hải ném tới, nếu không có bảo vệ ngăn đón, sợ là đã sớm xảy ra án mạng.

“Lăng Phong Hải, ngươi tên súc sinh, ngươi trả nhi tử cho ta ! Trả nhi tử cho ta !” Tức giận tê tâm liệt phế, mắng một hồi lâu, Lăng Phong Hải vẫn gắt gao nắm tóc của chính mình, một lần lại một lần nói thực xin lỗi.

Tức giận mắng đến thanh âm vang vọng tới tận trời cao, Triệu Bình gần như nổi điên, khóc kêu không ngừng. Sau một lúc lâu, Triệu Bình khóc đến ngất đi, bị bảo vệ nâng trở về khách phòng dưới lầu, Lăng Hạo dùng sức lau lau ánh mắt tức giận rống lên một câu: “Ba, ngươi làm cho ta rất thất vọng.”

Sân thượng trống trải, chỉ còn lại có Trữ Nhiễm cùng Lăng Phong Hải, trầm mặc sau một lúc lâu, Trữ Nhiễm ngồi xổm bên cạnh hắn gằn từng tiếng nhớ lại nói:

“Lăng Nhiễm ở trên đường suốt sáu năm biểu diễn tạp kĩ, mỗi ngày nếu không hoàn thành nhiệm vụ trở về, sẽ bị hành hung một trận, toàn thân bị đánh đến tất cả đều là vết thương, vào năm mười ba tuổi kia, gặp một tai nạn xe cộ cán đứt một đôi chân, không ai xem bệnh cho hắn, không ai trị liệu cho hắn, còn bị bán cho bọn khất cái, đám khất cái này ngại hắn bị thương không đủ nặng, dùng mã tấu rõ ràng chém đứt cánh tay phải của hắn, thật không biết hắn lúc ấy là như thế nào sống sót.”

Kia mỗi một chữ mỗi một câu, đều giống lợi kiếm thẳng tắp đâm thẳng vào trái tim Lăng Phong Hải, Trữ Nhiễm gợi lên khóe miệng cười khổ một tiếng: “Hắn mỗi ngày đều ở trên đường lết đi, dùng thân thể tàn phá của chính mình cầu xin người khác bố thí, sau lại bởi vì hắn cùng người khác nhiều lời nói mấy câu, những người đó liền tiễn luôn đầu lưỡi của hắn, làm cho hắn nửa chữ cũng không nói được. Ngay cả như vậy, hắn vẫn như trước ương ngạnh tiếp tục sống, mỗi ngày trong lòng lặp lại với chính mình nói cùng một câu, ba ba….. Sẽ đến cứu ta !”

Trữ Nhiễm cười nhạo: “Đợi chín năm, ước chừng chín năm, khi hắn một khắc ở trên đường nhìn thấy ngươi, cái loại hưng phấn này, ha ha, ta không biết nên hình dung như thế nào. Có thể nói là vận khí tốt, làm cho hắn ở nơi tha hương nhìn thấy người nhà vẫn luôn tưởng nhớ, là ông trời ban ân, Thượng Đế thương tiếc. Nhưng là chỉ vài phút sau, hy vọng liền tan biến, hơn nữa là hoàn toàn tan biến. Ngươi vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng thể biết đó là cảm giác gì…… Lăng Phong Hải, chết, đối với ngươi mà nói chỉ là đang trốn tránh, nếu thật muốn chuộc lỗi, vậy ngươi hảo hảo mà sống tốt đi……. Sám hối cả đời!”

Trữ Nhiễm chậm rì rì đứng lên, từ vali tiền lấy ra trăm vạn tiền mặt, hai ngón tay buông lỏng, tiền mặt màu đỏ phiêu phiêu rơi xuống, Trữ Nhiễm gợi lên khóe miệng cười trào phúng, để lại Lăng Phong Hải mặt xám như tro tàn, một mình đi xuống lầu.

Đi ngang qua a Minh, nhẹ giọng phân phó một câu: “Đem lưới thu đi.”

Tảng đá lớn đè nặng lên tâm lý tựa hồ trong nháy mắt liền tiêu thất, không khí trong lành cứ như từ khoang miệng thông thẳng xuống phổi, Trữ Nhiễm một đêm này có một giấc ngủ rất ngon!

Sáng sớm hôm sau, mở cửa ra liền thấy Lăng Phong Hải vẻ mặt tiều tụy đứng ở cửa.

—————-

4 responses

  1. hức hức…..ngược quoằn quoại……..

    April 6, 2012 at 4:17 pm

  2. dã man… e Nhiễm nỳ thâm kinh khủng >.,<

    April 14, 2012 at 2:17 pm

    • Ẻm còn nhân từ chán, ẻm đâu định giết ba mình, chỉ doạ thôi mờ, khúc cuối còn kêu thu lưới lại đi kìa!

      August 12, 2014 at 8:59 am

  3. đọc chương này mà cứ ấm ức, nghẹn thở… hix

    March 13, 2015 at 1:08 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s