Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 4

Chương 4

Lăng Nhiễm không biết, bắt đầu từ ngày đó, cuộc sống của hắn đã hoàn toàn lâm vào tình trạng ác mộng vô hạn, càng ngày càng nhiều thống khổ, càng ngày càng nhiều lúc sống không bằng chết. Lão Cổ làm người rất ư tàn nhẫn, chỉ cần bọn họ luyện tập không tốt, hắn sẽ lấy roi không ngừng quất lên người, mà lão bà của hắn, nữ nhân tên gọi Lan Tử kia so với trượng phu còn tâm ngoan thủ lạt hơn nữa.

Mỗi ngày buổi sáng bốn giờ, ba nam hài sẽ theo mệnh lệnh mà thức dậy, Lan Tử chưa bao giờ phải kêu tiếng thứ hai, chỉ cần có người ngủ không chịu tỉnh, Lan Tử sẽ lấy cái dùi hướng trên thân người đánh xuống. Khi vừa tới Lăng Nhiễm không hiểu quy củ, ngày hôm sau không đúng hạn tỉnh lại, Lan Tử liền cầm cái dùi trực tiếp đánh xuống bàn tay bé nhỏ của hắn. Lăng Nhiễm khóc rống một tiếng, nhanh chóng nhảy dựng lên, Lan Tử ngay sau đó tặng hắn một cái tát: “Ngươi cho rằng ngươi còn là thiếu gia sao, mau nhanh thức dậy luyện công, bằng không thì đừng nghĩ được ăn cơm.”

Toàn tâm đau đớn làm cho Lăng Nhiễm khóc rống không ngừng, tiểu Hải ở một bên âm thầm hướng hắn lắc đầu, Lăng Nhiễm đành phải cố nén nước mắt đi đến. Thừa dịp Lan Tử không chú ý, tiểu Hải vụng trộm đối hắn nói: “Trăm ngàn lần đừng khóc ra tiếng, bằng không nàng sẽ còn đánh ác hơn.”

Lăng Nhiễm lau lau nước mắt gật gật đầu, cắn chặt lấy miệng mình, một tiếng cũng không dám phát ra. Cái gọi là luyện công lại càng làm cho người ta thêm sợ hãi, vì để huấn luyện thân thể có độ mềm mại, thân thể bị uốn đến một độ cong không thể ngờ. Cả người nằm rạp trên mặt đất, hai chân từ phía sau bị treo ở trên cây, sức nặng thân thể toàn bộ đều dồn vào trước ngực. Tư thế kia thời gian càng lâu sẽ làm người ta đau đến muốn khóc cũng khóc không được. Ngày đầu tiên, Lăng Nhiễm bị treo đến giữa trưa.

Từ xa, nhìn thấy tiểu Hải cùng tiểu Đồng ở bên cạnh nhận những tư thế càng khó khăn hơn. Điều này làm cho Lăng Nhiễm nghĩ đến trước kia, thời điểm cùng cha mẹ ra ngoài chơi, ở trên đường nhìn thấy những hài tử diễn xiếc ảo thuật này. Cả người bẩn thỉu, thân hình gầy yếu còn bị buộc làm ra một đống những động tác yêu cầu cao. Chẳng lẽ những người này cũng là muốn huấn luyện bọn họ như vậy sao? Chẳng lẽ chính mình cũng sẽ trở thành loại tiểu hài tử thay người khác kiếm tiền sao?

Loại ý tưởng này làm cho Lăng Nhiễm càng thêm tuyệt vọng, chỉ cầu cho ba ba, ma ma có thể mau tới cứu mình !

Vẫn ngủ thẳng đến trưa, lão Cổ mới cầm một cái bình rượu đi ra, cầm trong tay một cây roi quất ngựa, thấy tiểu Hải cùng tiểu Đồng còn đang luyện tập cùng một cái tư thế, nửa tháng một chút tiến bộ đều không có, trong cơn giận dữ, roi hào không lưu tình liền liên tiếp quất xuống. Tiểu Hải cùng tiểu Đồng gắt gao che chở đầu mình, ở trên mặt đất liên tục lăn lộn.

“Mẹ nó, đều là thứ phế vật, luyện như vậy thì đời nào mới có thể thay lão tử ra ngoài kiếm tiền.” Roi trừu quất xuống liền tạo ra từng đợt thanh âm chói tai, làm cho Lăng Nhiễm nghe cả người phát lạnh, sợ hãi cũng không dám bước ra.

Lão Cổ đánh đủ, hướng trên người tiểu Hải đá một cước: “Mau đi luyện.”

“Biết, đã biết.”

Tiểu Hải cùng tiểu Đồng hàm chứa nước mắt loạng choạng đứng lên, một câu không dám nhiều lời, trở lại vị trí của mình tiếp tục luyện tập. Lão Cổ chậm rãi đi đến bên người Lăng Nhiễm, đi quanh hắn vài vòng, một roi liền đánh lên mông hắn: “Đưa tay bỏ ra phía sau.”

Mồ hôi lạnh túa ra, gương mặt thống khổ vặn vẹo ngẩng lên, Lăng Nhiễm gắt gao cắn chặt răng, đem hai tay đang chống đỡ thân thể đặt ra phía sau, khiến cho trước ngực lại đau đớn vô cùng, thật giống như bị một tảng đá nặng ngàn cân đè trên người, đau đến thở không nổi.

Mãi cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh, Lan Tử mới đi lại cởi dây thừng trên đùi Lăng Nhiễm xuống, hai chân vừa rơi xuống đất, Lăng Nhiễm đau đến cả người liền phát run, toàn bộ thắt lưng giống như bị cắt đứt, thân thể đau nhức căn bản không thể đứng dậy.

Tiểu Hải cùng tiểu Đồng đợi Lan Tử đi rồi, chạy nhanh tới đem Lăng Nhiễm nâng lên, Lăng Nhiễm ủy khuất khóc lên: “Đau, đau chết đi được.”

“Đừng khóc, luyện vài ngày sẽ không đau nữa, ngươi nhịn một chút.”

“Cái này còn phải luyện tới khi nào?”

“Ta cũng không biết, thời điểm ta đến đây những hài tử luyện tốt đều đã bị đưa đi.”

Lăng Nhiễm sờ sờ nước mắt: “Ta, ta nhớ nhà.”

Tiểu Hải thở dài một hơi: “Đừng khóc, về sau không thể nói nhớ nhà, vạn nhất bị bọn họ nghe được liền bị đánh.”

“Nga.”

“Chạy nhanh đi ăn cơm đi.”

Lớn như vậy Lăng Nhiễm chưa bao giờ nếm qua đồ ăn thô ráp như thế, chính là một ít bột cháo ngô bên trong trộn một ít ra u xanh, loãng đến nổi cơ hồ có thể phản chiếu cả bóng người. Nhưng là người đang đói căn bản cái gì cũng không quan tâm, ba tiểu nam hài liền nâng bát ngửa cổ lên húp.

Nghỉ ngơi còn không đến nửa canh giờ, ba nam hài lại bị gọi đến trong viện, tiếp tục tiến hành những huấn luyện tàn nhẫn này. Mãi cho đến khi mặt trăng lên cao, bọn họ mới tha thân thể mỏi mệt trở lại gian phòng kín như bưng kia.

Ban đêm tối đen, ba nam hài gắt gao ôm chặt lấy nhau, sưởi ấm cho nhau.

“Tiểu Hải, ngươi là đến đây lúc nào?”

“Hai tháng trước.”

“Còn ngươi, tiểu Đồng ?”

“Ta đến đây cũng mới hơn một tháng.”

Lăng Nhiễm trời sinh thể nhược, hơn nữa mới trước đây còn sinh bệnh nặng một hồi, thân thể vẫn là gầy teo nhỏ xíu, tiểu Hải cùng tiểu Đồng cùng hắn niên kỉ kỳ thật không sai biệt lắm, thế nhưng đứng chung một chỗ so với hắn lại cao hơn rất nhiều. Hai nam hài sợ hắn buổi tối nhiễm lạnh, đem hắn đưa vào ngủ phía trong. Đây là tia ấm áp duy nhất mà Lăng Nhiễm hiện tại có thể cảm nhận.

“Tiểu Nhiễm, ngươi như thế nào bị lừa bán?”

“Ta cũng không biết, ta cùng ca ca đang đi trên đường thì bị người bắt đi rồi.”

“Vậy ca ca ngươi đâu?”

Lăng Nhiễm thương tâm cúi đầu: “Bọn họ đem ca ca bán sang phía đông, đem ta bán sang phía tây, ta cũng không biết ca ca hiện tại thế nào.”

Tiểu Đồng nương theo ánh trăng lau đi nước mắt Lăng Nhiễm: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, biết đâu y được đưa đến nơi tốt hơn chúng ta.”

Tiểu Hải vụng trộm xoa xoa ánh mắt: “Ừ nha, dù thế nào cũng tốt hơn chỗ này.”

Hy vọng như thế đi, ca ca không biết hiện tại thế nào? Lăng Nhiễm mang theo hình ảnh người mình tưởng niệm tiến nhập mộng đẹp. Trong mộng hắn thấy ba ba anh tuấn, ma ma xinh đẹp, cùng ca ca của mình, một nhà bốn người hạnh phúc ngồi ở trên sô pha xem TV. Hắn hảo hy vọng đây không phải là mộng, cho dù là mộng cũng tốt, hy vọng không cần tỉnh lại.

———

3 responses

  1. Su su

    Hix hix tội qúa ah bọn ng đó thật k có lương tâm, thanks nàng nhìu

    September 27, 2012 at 2:44 pm

  2. hana

    ai tới trừng trị bọn chúng đi,tội ngược đãi,bóc lột trẻ em bị phạt nặng lắm

    March 16, 2013 at 9:35 am

  3. Cường

    Tks ss edit truyện này nha ! Hay quá … Đọc khúc này ta nhớ phim ” Sống Còn ” … :))

    January 3, 2014 at 2:31 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s