Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 5

Chương 5

Một tháng ngắn ngủi, Lăng Nhiễm đã bị đánh vô số lần, thời điểm lão Cổ đánh người căn bản không cần lý do, hắn hoàn toàn không xem bọn họ là hài tử mà đối đãi, có một lần Lăng Nhiễm thời điểm bị treo chân, chỉ là nhắm hai mắt lại, một trận mưa roi liền trút xuống dưới.

Lăng Nhiễm gắt gao cắn chặt môi đè nén tiếng khóc của chính mình, cuối cùng vẫn là không kiên trì được mở miệng hướng hắn cầu xin tha thứ: “Thúc thúc, ta sai rồi, cầu ngươi, không cần đánh, ta lần sau sẽ không dám nữa.” Rốt cuộc sai ở đâu, Lăng Nhiễm cũng không biết, hắn chỉ thầm nghĩ hắn không muốn bị đánh mà thôi.

Không nghĩ tới vừa mở miệng, lão Cổ càng thêm tức giận, roi trừu ác hơn, hai chân đang bị treo lên Lăng Nhiễm căn bản không chỗ trốn tránh, chỉ có thể gắt gao ôm đầu: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta sai rồi, cầu ngươi, cầu ngươi đừng đánh, ô ! !”

Ba ba ba, tiếng roi vang lên thật lâu, thẳng đến khi lão Cổ đánh mệt mỏi mới dừng tay: “Mẹ nó, buổi trưa không được ăn cơm.”

Dưới ánh mặt trời chói chan, Lăng Nhiễm đã chảy đầy mồ hôi, trên người nơi nơi đều là vết roi đau đớn, lượng nước trong cơ thể từng chút một xói mòn, cảm giác khiến người ta chỉ muốn chết đi. Tiểu Hải cùng tiểu Đồng rất nhanh cơm nước xong, vội vàng chạy lại ra sân, quay đầu nhìn xem chung quanh không có người khác, tiểu Hải chạy nhanh đến bên Lăng Nhiễm, dùng miệng đưa qua một ngụm cháo loãng: “Mau nhanh nuốt xuống đi.”

Cơn đói khiến Lăng Nhiễm không rảnh bận tâm này nọ, hắn mau chóng nuốt xuống, tiểu Đồng thấy hắn nuốt xong cháo thì cũng cúi đầu hướng miệng hắn uy một ngụm khác. Hai miệng cháo cứu mạng cuối cùng giảm bớt một chút quặn đau trong bụng. Tiểu Hải giúp hắn lau chùi khóe miệng, giúp hắn tỉnh táo lại một chút.

“Thực xin lỗi, chúng ta chỉ có như vậy, ngươi kiên trì một chút, buổi tối sẽ được ăn.”

Tầm mắt một chút mơ hồ, Lăng Nhiễm cắn môi đối hai người kia nói tiếng cảm kích: “Cám ơn!”

Loại dày vò này ngày qua ngày lại trải qua mấy tháng, Lăng Nhiễm đã mất đi khái niệm thời gian, hắn chỉ cảm thấy đã qua rất lâu rất lâu, tiểu Hải mỗi ngày đều ở trên tường đất gạch một gạch, theo đó Lăng Nhiễm biết chính mình đã ở đây ba tháng lẻ bảy ngày.

Luyện công, đánh đập cùng nhục mạ, những ngày như vậy không biết khi nào thì mới kết thúc, Lăng Nhiễm một lần rồi lại một lần đối chính mình nói, tuyệt đối không thể buông tay, không thể buông tha cho hy vọng. Ba ba nhất định sẽ đến cứu ta.

Ngày hôm đó đã xảy ra một sự kiện, làm cho Lăng Nhiễm hoàn toàn hiểu được, những người này rốt cuộc có bao nhiêu tàn nhẫn cùng khủng bố. Thời điểm tiểu Đồng luyện công từ trên cao té xuống. Lão Cổ không có chút lưu tình đối với tiểu Đồng vừa té bị thương trên mặt đất, trực tiếp đánh thêm một trận đòn hiểm, Lăng Nhiễm cùng tiểu Hải căn bản không dám tiến lên ngăn cản, chỉ có thể đau lòng đứng ở một bên nhìn, tiểu Đồng kéo chân đã bị thương không ngừng lết đi trên mặt đất, nhưng vẫn như trước trốn không thoát lão Cổ quyền đấm cước đá. Cuối cùng chậm rãi mất đi tri giác.

Lão Cổ thấy hắn ngất đi mới ngừng tay, chỉ vào hai người quát: “Đem nâng hắn mang vào.”

Lăng Nhiễm cùng tiểu Hải vội vàng chạy tới, cẩn thận đem tiểu Đồng nâng lên, tiểu Hải chạy ra lấy một chén nước, đem đến bên người tiểu Đồng cho hắn uống, nhưng nước kia một chút cũng nuốt không vào, Lăng Nhiễm kinh hãi thấy nước từ khóe miệng tiểu Đồng chảy ra đều biến thành màu đỏ, bèn mở đôi môi của y, nhìn thấy khe hở giữa hàm răng đều tụ huyết đỏ sậm.

Tiểu Hải dùng sức sờ soạng ánh mắt y, đem chén nước bỏ vào trong miệng chính mình, nắm lấy cằm tiểu Đồng, miệng đối miệng cho hắn nuốt xuống. Nước rót hết tựa hồ cũng có một ít hiệu quả, tiểu Đồng mơ mơ màng màng mở to mắt, vô lực ho khan vài tiếng.

“Tiểu Đồng, ngươi thế nào?”

Tiểu Đồng khóe mắt chậm rãi chảy xuống một hàng lệ trong suốt: “Hảo đau quá.”

Lăng Nhiễm hoảng sợ, tay chân hoàn toàn không biết làm sao bây giờ, chỉ có thể chạm vào người y xem xét, tiểu Đồng thống khổ nhăn chặt lông mày: “Đau ~~~”

Tiểu Hải nhẹ nhàng đem tiểu Đồng đặt trên ghế, từng chút cởi bỏ quần áo của y, hai người nhất thời ngây ngốc tại chỗ, xương sườn dưới ngực tiểu Đồng có một cái đã muốn thay đổi hình dạng, hiển nhiên là bên trong đã bị cắt đứt, đùi phải cổ chân cũng đều vặn vẹo không bình thường. Toàn thân chỗ xanh chỗ tím, nơi nơi đều là vết thương.

Lan Tử phẫn nộ trừng ánh mắt đi vào, hướng cái gáy của Lăng Nhiễm dùng sức vỗ một chút: “Mẹ nó lại nhàn hạ, chạy nhanh đi luyện công.”

Lăng Nhiễm quay đầu lại, bụp một tiếng liền quỳ gối trước mặt nàng, ôm chân cầu xin nàng: “A di, tiểu Đồng bị thương rất nặng, cầu ngươi đi cho hắn tìm một bác sỹ đi.”

“Không chết được, nghỉ ngơi một hồi thì tốt rồi.”

Tiểu Hải cũng quỳ xuống, khóc cầu nàng: “Hắn thật sự bị thương rất nặng, cầu ngươi, mau dẫn hắn đến bệnh viện đi.”

Lan Tử hướng tiểu Đồng nhìn lướt qua, cũng là cả kinh, tuy rằng miệng vết thương không có xuất huyết, bất quá liếc mắt một cái liền thấy ngay xương cốt đã bị gãy, vội vàng quay đầu bước đi.

Lăng Nhiễm nhào tới bên cạnh vuốt ve mặt tiểu Đồng: “Tiểu Đồng, ngươi cố nhịn một chút, bác sỹ sắp tới rồi.”

Tiểu Đồng khẽ gật đầu, thống khổ nhắm mắt lại. Chỉ chốc lát lão Cổ cùng Lan Tử cùng nhau chạy trở về, nhìn thoáng qua rồi lại xoay người đi ra. Mãi cho đến buổi tối Lan Tử mới mang về đến một giang hồ lang trung(cái này chắc các nàng đều hiểu, chẳng qua ta không biết hiện đại văn thì nên dịch thành cái j, nên để nguyên như vậy J), cẩn thận kiểm tra một hồi rồi lắc đầu.

“Đưa bệnh viện đi, không đến bệnh viện trị không hết.”

Lan Tử đem hắn kéo đến bên ngoài nhỏ giọng hỏi: “Ngươi trị không được sao?”

“Ta nhiều lắm có thể cho một chút dược, giảm chút đau đớn.”

“Ai nha, cái kia khoảng bao nhiêu tiền?”

Lang trung bĩu môi: “Ít nhất cũng phải trên vài ngàn đi.”

Lan Tử hào không do dự nói: “Ngươi kê một chút dược đi.”

Lang trung đi rồi, chỉ để lại mấy bao thảo dược không biết tên, Lan Tử phân phó tiểu Hải cùng Lăng Nhiễm đi nấu thuốc chiếu cố tiểu Đồng, chẳng qua dược kia uống hết căn bản cũng không có một chút hiệu quả. Tiểu Đồng tinh thần càng ngày càng kém, nhưng là Lan Tử cùng lão Cổ căn bản vẫn không dẫn hắn đi bệnh viện kiểm tra, đến ban đêm chỉ dặn dò vài câu liền trở ra phía trước đi ngủ.

Vừa rồi hai người ngoài phòng đối thoại, tiểu Hải cùng Lăng Nhiễm cũng đã nghe được, hai vợ chồng kia căn bản không muốn tiêu tiền cấp tiểu Đồng xem bệnh. Hiện tại họ chỉ có thể tuyệt vọng canh giữ bên người tiểu Đồng, nhìn hắn từng chút héo rũ đi. tiểu Đồng chịu đựng đau nhức vẫn kiên trì đến đêm khuya,

“Tiểu Đồng, ngươi còn đau không ?”

Tiểu Đồng ho nhẹ vài tiếng, lộ ra biểu tình tuyệt vọng tươi cười, từ từ giữ chặt bàn tay nhỏ bé của hai người, suy yếu vô lực nói: “Tiểu Hải, tiểu Nhiễm, nếu, nếu có một ngày các ngươi có thể đi ra ngoài, nhất định, nhất định phải đến nhà của ta nhìn xem.”

Lăng Nhiễm dùng sức lau lau ánh mắt: “Tiểu Đồng, ngươi muốn ra ngoài chúng ta cùng nhau đi ra. Sớm muộn gì có một ngày chúng ta được về nhà.”

Tiểu Đồng trong lỗ mũi chậm rãi chảy ra dòng máu tươi, theo mặt chảy dài xuống dưới, Lăng Nhiễm bị dọa tay liền phát run, run run sờ soạng vết máu. Tiểu Hải gắt gao cầm lấy tay tiểu Đồng: “Tiểu Đồng, ngươi phải tốt lên.”

Tiểu Đồng nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Nhà của ta ở Lam Hải tỉnh, Mạnh Thiên thị, Tân khải tiểu khu, đường số 5, chung cư số 2, số nhà 302. Các ngươi, các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, còn có…còn có ta tên gọi Hàn Tử Đồng.”

Lăng Nhiễm cùng tiểu Hải chặt chẽ đem những lời này ghi tạc trong đầu, cùng nhau gật gật đầu: “Chúng ta nhớ kỹ.”

Tiểu Đồng vui mừng nở nụ cười một chút: “Thay…thay ta cùng ba ba ma ma nói rằng, ta … ta hảo tưởng…hảo tưởng nhớ bọn họ……”

Tiểu Đồng hô hấp càng ngày càng mỏng manh, đôi môi tái nhợt cùng hai cái lỗ mũi đều chậm rãi trào ra máu tươi đỏ sậm, hai tiểu nam hài khóc rống không thôi, không ngừng lau đi máu trên mặt y, có điều máu kia chảy ra ngày càng nhiều, ngừng cũng không ngừng được.

Đến lúc gần hấp hối tiểu Đồng cuối cùng nhẹ nhàng lưu lại dòng: “Các ngươi…các ngươi nhất định phải sống sót ra ngoài…..” Vài giây sau tiểu Đồng mang theo thật sâu tiếc nuối, đình chỉ hô hấp. Hai mắt lại như trước không chịu nhắm lại, máu tươi che kín gương mặt nho nhỏ, còn mang theo một tia lưu luyến cuộc sống, và vô cùng tưởng niệm đối với cha mẹ.

P/s: hảo đau lòng TT. TT, bất quá quá khứ này của tiểu Nhiễm đến chương 10 mới kết thúc …. Aizz thật là khổ mà.

———–

4 responses

  1. vừa vào truyện đã ngược đến thế này….

    April 2, 2012 at 10:52 am

  2. oa oa…đau lòng quá…

    April 6, 2012 at 1:14 pm

  3. *trợn trừng*
    *run run*
    *ngất xỉu*
    Cứ thế này…. ta… chết….mất…..

    April 29, 2012 at 11:41 pm

  4. Su su

    Hức hức truyện ngược thấy sợ lun ah nhưng mà ta vẫn cứ thix

    September 27, 2012 at 2:46 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s