Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 60

Chương 60

Thời điểm đuổi tới bệnh viện, lão quản gia còn đang ở phòng bệnh, thấy hắn tiến vào đứng dậy ý tứ một chút. Đi đến bên giường nhìn đến gương mặt ngủ say kia, Thiệu Khải Long đau lòng, nước mắt nháy mắt trào ra khỏi hốc mắt, chẳng bao lâu gương mặt khiến hắn động tâm lại biến thành bộ dáng này, thân hình nho nhỏ gắt gao ôm một cái gối đầu. Giống như giãy không ra được ác mộng trói buộc, biểu tình trên mặt rất là thống khổ. Lão quản gia thở dài một hơi, lặng lẽ rời khỏi phòng lưu lại cho bọn họ một mảnh yên tĩnh.

Thiệu Khải Long cảm thấy chính mình thật sự là sai một lần rồi lại một lần, mặc kệ hắn không phải là Lăng Nhiễm, nhưng dù sao cũng từng cùng mình ở chung lâu như vậy, như thế nào có thể cứ như vậy mà mặc kệ hắn. Thiệu Khải Long nhẹ nhàng đem Trữ Nhiễm kéo vào trong lòng, vuốt ve một chút khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Trong phòng im lặng một chút thanh âm cũng không có, trong không khí tựa hồ phảng phất một cỗ hơi thở ôn nhu mà lại ấm áp.

Thiệu Khải Long không quá chậm trễ, phân phó quản gia thu thập hành lý, đem Trữ Nhiễm đưa đến biệt thự ngoài thành kia, nơi đó chỉ có Đường lão bá cùng tiểu Hổ hai người. Hoàn cảnh im lặng u nhã có thể giúp Trữ Nhiễm điều dưỡng tốt thân thể. Mãi cho đến buổi tối, Trữ Nhiễm mới dần dần tỉnh táo lại, mở mắt thấy bốn phía đã không còn là khung cảnh quen thuộc, trong lòng rất là nghi hoặc.

“Tỉnh ngủ?”

Nghe thấy cái thanh âm kia, Trữ Nhiễm cả người cứng đờ, chậm rãi đem tầm mắt chuyển hướng một bên, tâm trong giây lát đập nhanh vài nhịp, một cỗ tức giận không áp chế từng chút dâng lên, Trữ Nhiễm cơ hồ dùng hết khí lực toàn thân mới khống chế được cảm xúc chính mình: “Ngươi, ngươi như thế nào lại ở đây?”

Thiệu Khải Long thở dài: “Tiểu Nhiễm, thực xin lỗi, lâu như vậy không đi xem ngươi.”

Vì cái gì lại một lần nữa xuất hiện trước mặt ta, vì cái gì lại đây nhiễu loạn tâm của ta, ta hận ngươi, hận đến không muốn nhìn thấy ngươi! Trữ Nhiễm âm thầm khẽ cắn môi, cực lực khống chế biểu tình của chính mình: “Ngươi không phải không cần ta sao?”

Thiệu Khải Long vỗ vỗ đầu của hắn: “Thực xin lỗi, về sau ta sẽ không lại bỏ mặc ngươi.”

Trữ Nhiễm tâm tình hậm hực dần dần bị một loại oán hận không thể sở diệt thay thế, sinh mệnh sắp chết tựa hồ lại bị người cứu lại, sinh ra một loại động lực sinh tồn.

“Ngươi xem ta là cái gì, con diều sao? Muốn thả thì thả, muốn thu thì thu?”

“…… Về sau sẽ không. Thân thể ngươi hiện tại rất kém cỏi, hảo hảo điều dưỡng cho tốt.” Thiệu Khải Long dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn Trữ Nhiễm trong chốc lát, đứng lên ra khỏi phòng ngủ.

Đứng ở bên người nam nhân này thật sự thực không thoải mái, tâm thật vất vả mới có thể bình tĩnh lại rối loạn, rõ ràng muốn tra tấn ngươi, vì sao trái lại ta dường như so với ngươi còn khó chịu hơn? Nếu không đào thoát ra khỏi bóng ma của ngươi được, vậy ta sẽ không tiếp tục lựa chọn trốn tránh, có một số việc sớm muộn gì đều phải có kết thúc. Ta thống khổ, ta muốn cho ngươi so với ta còn thống khổ hơn gấp vạn lần!

Trữ Nhiễm nghiêng thân qua, dùng tay gắt gao bắt lấy áo gối, vết cắn của răng nanh ở môi dưới càng ngày càng tái nhợt.

Trữ Nhiễm cuối cùng lựa chọn lưu lại, sáng sớm tỉnh lại, tâm tình vẫn như trước rất dồn nén cảm xúc, lúc này hắn không thích động, im lặng ngồi ở trên giường cái gì cũng không muốn làm. Bên cạnh đầu giường còn có một bình thuốc, Trữ Nhiễm đổ ra hai viên thuốc trong lòng bàn tay, do dự một lát, vẫn là nuốt xuống.

Buổi sáng không có ăn cơm, giữa trưa không có ăn cơm, tâm tình vẫn không khôi phục lại, Trữ Nhiễm ban ngày ngồi ở trong phòng sầu lo, bình thường loại tình huống này đều kéo dài tới buổi chiều mới dần dần giảm bớt.

Buổi tối Thiệu Khải Long sớm đã xong công việc, chạy về biệt thự, thời điểm mở cửa ra, Trữ Nhiễm đang ngồi cuộn tròn ở trên sô pha không nhúc nhích: “Tiểu Nhiễm, nghe nói ngươi một ngày cũng chưa ăn cơm.”

“Ta không đói bụng.”

Thiệu Khải Long đi tới ngồi ở bên cạnh hắn: “Cùng nhau đi xuống ăn một chút gì được không ?”

Trữ Nhiễm phiêu hắn liếc mắt một cái, đột nhiên sinh ra một loại xúc động muốn chửi mắng hắn, ở nơi mà Thiệu Khải Long nhìn không thấy, bàn tay nhỏ bé đã gắt gao siết chặt sô pha.

“Hảo!”

Ở trong mắt Thiệu Khải Long, Trữ Nhiễm vẫn là nam hài nhi trước kia, hắn không biết Đường bá hơn nữa cũng không nhận thức tiểu Hổ, động tác ngôn ngữ đều giống như trước đây, làm cho người ta chưa sinh ra bất luận hoài nghi nào. Ăn cơm xong hai người cùng nhau trở về phòng ngủ trên lầu, Trữ Nhiễm mở TV lên theo dõi các tiết mục, Thiệu Khải Long ngồi ở bên cạnh, vẫn nhìn không chuyển mắt theo dõi hắn. Tựa hồ có một loại cảm giác ký thác tâm lý, có lẽ có một ngày Lăng Nhiễm thật sự trở về cũng không chừng.

Trữ Nhiễm nằm xuống nghỉ ngơi, hắn an vị ở bên cạnh nhìn, thật lâu không muốn rời đi, nhìn thấy thân thể này sẽ có cảm giác, nhưng vừa nghĩ đến đó không phải Lăng Nhiễm, cảm giác sẽ nhanh chóng lui xuống. Thiệu Khải Long bị loại cảm giác quỷ dị này tra tấn rất khó chịu.

Tâm lý ngẫu nhiên sinh ra một loại ý tưởng âm u, nếu…nếu nam hài này chết, Lăng Nhiễm kia có phải hay không có thể sẽ trở lại? Một lát sau, Thiệu Khải Long trong giây lát cả kinh, bị ý tưởng hèn hạ của mình làm cho cảm thấy sợ hãi, thất kinh trốn ra khỏi phòng.

Ở trên giường lăn qua lộn lại hồi lâu, Thiệu Khải Long mới nặng nề đi ngủ, đêm khuya, cửa phòng ngủ bị người nhẹ nhàng đẩy ra, một thân ảnh gầy yếu mà đơn bạc lặng yên không một tiếng động tiêu sái tiến vào, đứng ở bên giường nương theo ngọn đèn ngủ mờ ảo nhìn gương mặt ngủ say. Lúc này tâm tình Trữ Nhiễm muốn bao nhiêu phức tạp liền có bấy nhiêu phức tạp, hắn nhớ tới sinh hoạt khi bị Lâm Thắng nhốt trên đảo ba tháng kia, từng hình ảnh một theo trước mắt hiện lên.

Ngươi dùng nhu tình của ngươi hòa tan tâm ta, cuối cùng lại tự tay đóng băng nó lại, tra tấn của ngươi là tàn nhẫn như thế, bảo ta làm thế nào có thể tha thứ cho ngươi? Ta đã cho ngươi cơ hội đào tẩu, nhưng là chính ngươi lại lần hai xuất hiện ở trước mặt ta. Thiệu Khải Long, ngươi cũng biết ta rốt cuộc có bao nhiêu hận ngươi? Chân chính trả thù chỉ vừa mới bắt đầu, chỉ mong ngươi có thể tiếp nhận!

———————————-

Thiệu Khải Long một đoạn thời gian này, mỗi ngày đều phải đến biệt thự qua đêm, nhìn Trữ Nhiễm mà tưởng niệm Lăng Nhiễm, hắn tựa hồ đắm chìm tại một vòng lẩn quẩn không thể tự kềm chế, nhưng hắn sẽ không chạm vàoTrữ Nhiễm, tuyệt đối không đụng vào, bởi vì cảm giác kia không đúng. Thiệu Khải Long cố ý điều lại đây một vị đầu bếp giúp Trữ Nhiễm phối hợp dinh dưỡng theo sách dạy nấu ăn, giúp hắn điều dưỡng thân thể. Trữ Nhiễm dần dần khôi phục trở lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt cũng có một tia hồng hào, tâm tình hậm hực cũng được cải thiện rất lớn.

Ngắn ngủn một tháng, Trữ Nhiễm thân hình gầy gò đã có khởi sắc, không còn giống như trước kia, gầy như vậy, khủng bố như vậy. Trữ Nhiễm dần dần khôi phục lại cá tính trước đây, tính cách như vậy lúc nào cũng đều khắc khắc nhắc nhở Thiệu Khải Long, người trước mặt này đã không còn là Lăng Nhiễm.

Trữ Nhiễm thực thản nhiên nói cho Thiệu Khải Long, chính mình vẫn như cũ yêu hắn, chưa bao giờ thay đổi, khi Thiệu Khải Long nghe mấy lời này tâm lý rất khó chịu, nếu đổi lại là Lăng Nhiễm đối hắn nói thì thật tốt? Trữ Nhiễm luôn chú ý mỗi một cái chi tiết biểu hiện, thậm chí khi nói mỗi một câu, ngữ khí cùng dùng những từ [ Long ][ thân ái, Khải Long ] thuộc hai cái linh hồn bất đồng mà xưng hô, Trữ Nhiễm một lần cũng sẽ không gọi sai, hắn mỗi một chữ, mỗi một câu đều có thể làm cho Thiệu Khải Long nhớ tới Lăng Nhiễm, loại tra tấn này so với khổ hình càng thêm gian nan.

Mệt sao? Trữ Nhiễm xác thực cảm thấy mệt chết đi, giống như lúc nào mỗi thời mỗi khác cũng đều phải đọc lời thoại kịch bản, nhưng mỗi lần thấy trên mặt Thiệu Khải Long lộ ra loại vẻ mặt thống khổ, sẽ cảm thấy sảng khoái. Trữ Nhiễm có thể rõ ràng cảm giác được Thiệu Khải Long càng ngày càng mỏi mệt, so với lúc vừa gặp lại gầy đi một vòng.

Ngày đó buổi tối, Thiệu Khải Long ra ngoài xã giao, cho nên khi trở về đã khuya, mở ra cửa phòng ngủ vốn tưởng rằng Trữ Nhiễm đã đi ngủ, lại không nghĩ lại thấy Trữ Nhiễm vừa tắm rửa xong đang lau tóc đi ra, trên người chỉ mặc một cái quần đùi nhỏ bó sát người, thân thể trắng nõn bị nước ấm chưng đến phiếm hồng, thoạt nhìn thập phần mê người. Thân thể Trữ Nhiễm đã khôi phục rất nhiều, giống như trở về với thân thể trước kia, xinh đẹp không thể miêu tả.

Cảnh đẹp trước mắt nhất thời khấu động tiếng lòng người nào đó, dù sao đã cấm dục hồi lâu, hơn nữa buổi tối còn uống rượu, Thiệu Khải Long rất nhanh nảy sinh phản ứng sinh lý. Trữ Nhiễm bỏ khăn tắm quay đầu lại mới nhìn thấy ở cửa còn có người đứng, hơi chút sửng sốt sau lập tức thay đổi một bộ mặt tươi cười, chạy đến trước mặt Thiệu Khải Long giữ chặt tay hắn.

“Thân ái, ngươi đã trở lại?”

Thiệu Khải Long dùng sức nuốt một chút, đem tầm mắt dời đi: “Như thế nào còn chưa ngủ?”

Trữ Nhiễm ái muội đặt lên bờ vai của hắn: “Ta muốn chờ ngươi trở về.”

Hầu kết ở trên cổ không ngừng lay động, Trữ Nhiễm có thể rõ ràng cảm giác được Thiệu Khải Long đang cực lực áp chế dục vọng xúc động của chính mình. Trữ Nhiễm ở miệng hắn hôn một chút: “Thân ái, ngươi không muốn ta sao?”

Thiệu Khải Long hô hấp rõ ràng có biến hóa, mặt cũng càng ngày càng hồng: “Ngoan, không, không còn sớm, mau ngủ đi.”

Trữ Nhiễm không cho hắn cơ hội đào tẩu, tay nhỏ bé dọc theo thân thể hắn từng chút đi xuống, cuối cùng bắt lấy bộ vị đã sớm nổi lên phản ứng: “Thân ái, ta muốn ngươi.”

Kích thích như vậy làm cho Thiệu Khải Long cũng khống chế không được chính mình, mạnh mẽ đem Trữ Nhiễm ôm lấy, vài bước đi đến bên giường thật mạnh đè ép lên lên, giống như dã thú bình thường đã phát tình, ở trên thân thể không ngừng hôn lên, trong đầu một mảnh trống rỗng, chỉ có tính dục chi phối động tác.

Trữ Nhiễm vẻ mặt say mê nhắm mắt lại, tận hưởng hắn âu yếm cùng hôn môi, giờ khắc này dục vọng thân thể chính mình cũng đã muốn hoàn toàn bị châm ngòi, cứ như vậy trong nháy mắt Trữ Nhiễm thật sự rất muốn tiếp tục làm, nhưng là hình ảnh trước kia cùng Lâm Thắng ở một chỗ lại hé ra trước mắt, làm cho hắn đang ở trong dục vọng cảm thấy một loại khuất nhục.

Thiệu Khải Long thở hổn hển cởi quần áo chính mình, cũng vội vàng kéo xuống quần đùi của Trữ Nhiễm, thân thể nhẫn nại tựa hồ đã đến cực hạn. Trữ Nhiễm chậm rãi đặt đầu trên bờ vai của hắn, ghé vào lỗ tai hắn ái muội nói: “Thân ái, ngươi là của ta, ta không cho phép ngươi yêu người khác, nhất là cái tên kêu Lăng Nhiễm kia, ta không cho phép ngươi suy nghĩ về hắn.”

Vốn là thanh âm ái muội làm nũng bình thường, Thiệu Khải Long nghe vào trong tai lại giống như bị sét đánh, hắn thất kinh đứng lên, liên tục lui vài bước.

Trữ Nhiễm nghi hoặc hỏi: “Thân ái, ngươi làm sao vậy?”

Thiệu Khải Long tình dục dường như đột nhiên bị một chậu nước lạnh đổ xuống, cả người lạnh lẽo, hắn rất nhanh mặc lại quần áo lên trên người, xoay người bước đi.

Trữ Nhiễm nhanh chóng từ trên giường đi xuống, đối với bóng dáng hắn ủy khuất hỏi: “Thân ái, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”

Thiệu Khải Long một bước cũng không dám dừng lại, không để ý tới phía sau kêu la, rất nhanh ly khai khỏi phòng. Nhìn cửa phòng đóng lại, Trữ Nhiễm gợi lên khóe miệng cười lạnh một tiếng.

Ở gian phòng ngủ cách vách, Thiệu Khải Long nửa thân trần ngã vào trên giường, hình ảnh khi từng cùng Lăng Nhiễm ở cùng một chỗ luôn xuất hiện trước mắt, loại phản bội tinh thần cùng thân thể này làm cho Thiệu Khải Long cảm thấy vô cùng áy náy, hắn tổng cảm giác linh hồn Lăng Nhiễm mỗi thời khắc đều ở bên cạnh, nhìn nhất cử nhất động của hắn, vừa rồi chuyện suýt làm nên có khả năng cũng lọt vào trong mắt Lăng Nhiễm, hắn tựa hồ có thể nhìn thấy biểu tình thương tâm của Lăng Nhiễm.

Thiệu Khải Long thống khổ bắt lấy tóc chính mình, rõ ràng đã qua lâu như vậy vì cái gì vẫn là không thể quên Lăng Nhiễm, cái loại tưởng niệm này ngược lại càng ngày càng mãnh liệt. Thanh âm đau lòng không ngừng kêu gọi danh tự kia, một tiếng lại một tiếng.

Đứng trước cánh cửa trên hành lang, Trữ Nhiễm khoát cánh tay áp tai lên tường, đem những thanh âm kia một chữ không rơi đều nghe vào lỗ tai. Rất khó chịu phải không? Nhưng thống khổ của ngươi vẫn chưa bằng một phần vạn những gì ta đã từng chịu qua.

Trữ Nhiễm hung hăng cắn môi dưới của mình, đạp trên tấm thảm cao cấp ở hành lang lặng lẽ trở về phòng ngủ chính mình. Hắn mở ra ngăn kéo bên giường lấy ra vài thanh chocolate, từng miếng ăn xuống(ăn đồ ngọt buổi tối dễ bị sâu răng & béo phì, các tình yêu không nên bắt chước =)) ). Tuy rằng cũng không thích ăn đồ ngọt, bất quá vì muốn làm cho thân thể mau chóng tăng cân, hắn đã liên tục một tháng ăn cho colate, hiệu quả xác thực rất rõ ràng.

Trải qua chuyện một đêm này, Thiệu Khải Long luôn cố ý trốn tránh Trữ Nhiễm, không dám cùng hắn có bất luận tiếp xúc thân thể nào, bất quá hắn lại nhịn không được luôn muốn nhìn hắn, có lẽ đơn giản là vì khuôn mặt kia. Ngẫu nhiên Trữ Nhiễm luôn vô ý thức làm ra một ít động tác thói quen, cái này luôn làm cho Thiệu Khải Long sinh ra một loại ảo giác.

Ngày đó sáng sớm, Thiệu Khải Long đi vào phòng ngủ Trữ Nhiễm, chờ đợi vài tiếng, sau Trữ Nhiễm mới chậm rì rì từ trên giường đứng lên, chu cái miệng nhỏ nhắn không ngừng xoa ánh mắt, thấy một màn như vậy Thiệu Khải Long sửng sốt nửa ngày, hắn còn nhớ rõ Lăng Nhiễm mỗi lần rời giường đều làm này động tác, thập phần khả ái.

Trữ Nhiễm xoa dịu ánh mắt mới nhìn đến người đang ngồi trước mặt, một tiếng thân ái vừa kêu lên, lập tức kéo trở về thần trí Thiệu Khải Long. Thiệu Khải Long âm thầm thở dài, có chút mất mát đi ra phòng ngủ.

Trữ Nhiễm mỗi ngày đều đang dùng một loại thủ đoạn vô hình tra tấn linh hồn Thiệu Khải Long, làm cho hắn áy náy, hối hận cùng tưởng niệm vượt qua mỗi một phút mỗi một giây, thể xác và tinh thần mỏi mệt, Thiệu Khải Long cuối cùng vẫn là ngã bệnh.

Nhìn Thiệu Khải Long sốt cao đến thần trí không rõ, Trữ Nhiễm rất muốn bỏ mặc hắn, đứng ở bên giường theo dõi hắn hồi lâu, nhưng cái tay kia cuối cùng vẫn là đặt lên cái trán hắn, thực nóng thực nóng. Hôm nay biệt thự chỉ có hai người bọn họ, nếu thật sự cứ như vậy mặc kệ hắn, có thể hay không nguy hiểm đến tính mệnh?

Trữ Nhiễm thở dài vẫn là đi dưới lầu lấy thuốc hạ sốt, cho hắn nuốt xuống.

“Tiểu Nhiễm ~~~” Thanh âm suy yếu vô lực không biết có phải hay không đang nói mớ, Trữ Nhiễm lạnh lùng phiêu hắn liếc mắt một cái. Chính mình vì sao mềm lòng như vậy, rõ ràng hận hắn hận đến chết, nhưng là vừa nhìn thấy hắn ngã bệnh, thế nhưng còn có thể hoảng hốt như vậy, Trữ Nhiễm rất là chán ghét bản thân mình.

Ngày đó ban đêm, Trữ Nhiễm vẫn đứng ở phòng ngủ Thiệu Khải Long, dùng rượu nóng đế xoa xoa thân thể hắn, phương pháp này thời điểm kiếp trước đã dùng qua.

Trữ Nhiễm lại nghĩ tới những ngày heo chó cũng không bằng này, sinh bệnh đối với hài tử này mà nói đã trở thành cơm bữa, không có cha mẹ quan tâm, không có bác sĩ chiếu cố, thậm chí cả thứ cơ bản nhất là thuốc cũng đều không có. Thời điểm phát sốt, đành phải đi cầu xin nam nhân kêu là lão Lưu kia một ít rượu đế, thường thường những cầu xin nho nhỏ như vậy đều đổi lấy một trận đánh chửi, chỉ có thời điểm hắn tâm tình tốt mới bố thí một chén nhỏ, bát rượu kia đối với hài tử bị bệnh mà nói quả thực chính là thần dược cứu mạng.

Thiệu Khải Long mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy Trữ Nhiễm ngồi ở bên người chính mình, một chút xoa xoa lòng bàn tay của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tất cả đều là mồ hôi, có lẽ bên trong còn kèm theo nước mắt không biết vì sao.

“Tiểu, tiểu Nhiễm ~~”

Trữ Nhiễm lúc này mới lấy lại tinh thần, nâng tay giúp hắn kéo góc chăn: “Ngủ đi!”

“Tiểu Nhiễm ~~, là ngươi sao? Ngươi, ngươi đã trở lại?”

Trữ Nhiễm dùng sức hít một chút cái mũi, nghiêng mặt đi ở trên ống tay áo hung hăng lau chùi một chút: “Hảo hảo ngủ một giấc, sốt có thể lui.”

Thiệu Khải Long giữ chặt tay hắn, trong giọng nói lộ ra một loại cầu xin: “Tiểu Nhiễm ~~ cầu ngươi, không, không cần rời đi ta, được không ?”

Ánh mắt mê mang dường như vẫn như cũ không có khôi phục thần trí, thấy hắn bộ dáng này tâm hung hăng đau một trận, Trữ Nhiễm dùng tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt tích tụ ở đuôi mắt Thiệu Khải Long, ôn nhu vuốt ve khuôn mặt hắn, do dự hồi lâu vẫn là không từ chối, chỉ là hơi hơi gật đầu: “……. Mau ngủ đi.”

Thiệu Khải Long nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt lộ ra một tia tiếu ý an tâm, thời điểm mi mắt nhắm lại từ đôi môi tái nhợt phiêu ra vài chữ: “Tiểu Nhiễm, ta yêu ngươi ~~”

————-

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s