Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

LNTS – Chương 66

Chương 66

Trữ Nhiễm nhẹ nhàng đẩy Hoa Tuấn ra, xoay người ngồi ở trên sô pha, khí lực toàn thân tựa hồ trong nháy mắt toàn bộ tiêu thất, nguyên lai tổn thương người khác cũng là đả thương mình, đều cảm thấy đau! Hoa Tuấn thở dài ngồi ở bên cạnh hắn, hắn xem ra Trữ Nhiễm tuy rằng ở ngoài mặt vẫn bình thường như trước, nhưng tâm lý khẳng định rất khó chịu.

Trầm mặc trong chốc lát, sau Trữ Nhiễm từ trong túi lấy ra một cọc tiền đặt ở trên bàn trà: “Phiền toái ngươi.”

Thân là một diễn viên nhỏ vẫn là lần đầu tiên diễn loại kịch này, Hoa Tuấn bất đắc dĩ cười cười đem tiền đẩy trở về: “Có một câu: ta yêu ngươi kia, như vậy là đủ rồi, tiền thì không cần.”

Trữ Nhiễm gục đầu xuống thở dài: “Ngươi đi đi.”

“Đêm nay ta ở đây bồi ngươi cũng tốt, dù sao ngày mai ta được nghỉ.”

“Hoa Tuấn, ngươi không tất yếu phải như vậy.”

Hoa Tuấn giữ chặt tay hắn, thành khẩn nói: “Tiểu Nhiễm, thử tiếp nhận ta được không ?”

Hoa Tuấn là một diễn viên nhỏ không quá nổi danh, từ thời điểm đến tổ kịch này liền đối với Trữ Nhiễm nhất kiến chung tình, Hoa Tuấn rất rõ ràng thân phận Trữ Nhiễm, rất rõ ràng hắn giết người không chớp mắt, nhưng Hoa Tuấn ở bên cạnh hắn cũng không có một chút cảm giác sợ hãi, tiếp xúc càng lâu cảm giác đối với hắn lại càng mãnh liệt, hoàn toàn không thể tự kềm chế.

Gương mặt ấm áp tựa như ánh mặt trời, đáng tiếc trong tâm Trữ Nhiễm lại lạnh giống như băng, tựa hồ bất luận là cái gì cũng không thể hòa tan hắn, Hoa Tuấn từng hướng hắn thổ lộ rất nhiều lần, Trữ Nhiễm luôn lạnh lùng cự tuyệt, cự tuyệt không lưu tình chút nào.

Trữ Nhiễm nhẹ nhàng rút tay về: “Nếu không thì vầy đi, ngươi hát một ca khúc cho ta nghe được không ?”

“Hảo, ngươi muốn nghe cái gì?”

“Cái gì cũng được.”

Hoa Tuấn từ máy karaoke chọn lấy một bài hát, âm nhạc mềm nhẹ dần dần tràn ngập toàn bộ căn phòng, Trữ Nhiễm tựa vào góc sáng sủa của sô pha ôm đầu gối chính mình, mỏi mệt nhắm hai mắt lại, nghe từng câu ca từ thương cảm.

(Dịch Nghĩa)[Loanh quanh qua nhiều cửa hàng, trọ qua nhiều nhà nghỉ

Mới có thể nhận ra rằng chia lìa cũng không hề oan uổng

Tình cảm chỉ dùng để xem lướt qua, hay dùng để cất giữ

Mà làm cho cuộc sống mỗi ngày qua đi 1 cách khó quên

Chịu đựng qua bao hoạn nạn, lệ ướt nhòe trên khoé mắt

Mới hiểu ra rằng đau thương chính là di sản của tình yêu

Tạt qua mấy chiếc giường đôi, đã đổi bao niềm đam mê

Mới để chiếc nhẫn trao tay nhau không do dự chần chừ?

Đem sự ấm áp của người chuyển dời sang bên người khác

Để cho những sai lầm lần trước, hối lỗi thành giấc mộng

Mỗi người ai cũng thế, hưởng thụ xong là thấp thỏm lo lắng

Mới từ chối làm  vật thế thân của tình yêu.

Ký ức là ánh trăng không thể nắm bắt, nắm chặt sẽ tăm tối

Chờ bối cảnh giả dối đó tan biến khỏi bầu trời sáng trong

Ánh nắng sẽ vây quanh chúng ta, tất cả nghiệp chướng sẽ được thứ tha

Tình yêu không bờ bến, muốn dài lâu cần phải dũng cảm hơn

Ánh đèn chiếu sáng chỗ tối mà không chiếu ra một lời giải đáp

Yêu đương không phải là những lời chào tiếp khách ấm áp

 trên chiếc giường trải kín cánh hoa tươi, hãy ôm nó để trưởng thành

Nếu quá chen chúc thì nó sẽ nở sang phần đất đai khác

Tình cảm cần có người tiếp ca, kề cận để có được kỳ vọng

Kỳ vọng lại khiến sự việc biến chuyển thất bại khôn lường

Ngắn ngủi bao giờ cũng lãng mạn, dài lâu lại không vừa lòng

Đốt hết những tốt đẹp tuổi xuân, đổi lấy một người bạn già.

Đem sự ấm áp của người chuyển dời sang bên người khác

Để cho những sai lầm lần trước, hối lỗi thành giấc mộng

Mỗi người ai cũng thế, hưởng thụ xong là thấp thỏm lo lắng

Mới từ chối làm vật thế thân của tình yêu.

Ký ức là ánh trăng không thể nắm bắt, nắm chặt sẽ tăm tối

Chờ bối cảnh giả dối đó tan biến khỏi bầu trời sáng trong

Ánh nắng sẽ vây quanh chúng ta, tất cả nghiệp chướng sẽ được thứ tha

Tình yêu không bờ bến, muốn dài lâu cần phải dũng cảm hơn.

Em đừng thất vọng, những rung động là thứ đẹp nhất của đời thường!]

(Phía trên là bản dịch nghĩa của ca khúc bài hát chủ đề bộ phim Call For Love (2007) tên là “Tình Yêu Chuyển Dời” do nam ca sĩ Trần Dịch Tấn trình bày. Bạn có nghe thể ca khúc này tại đây http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tính-Yeu-Chuyen-Doi-Tran-Dich-tan/ZWZBC6C0.html

Ca khúc này cũng có phiên bản tiếng Việt do Bằng Cường hát, có thể nghe tại đây http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tính-Yeu-Chuyen-Doi-Bang-Cuong/ZWZ9D0C8. html

Thông tin bộ phim có thể hỏi Google thúc thúc)

Ngoài cửa sổ cảnh đêm là mê người như thế, nhiều ánh đèn vàng cam ôn nhu mà huyễn lệ. Thiệu Khải Long chết lặng ngồi ở trong xe, tâm tư đã không biết bay đi phương nào, cảnh sắc trước mắt lần lượt mơ hồ không rõ, từng câu ưu thương ca từ lại làm cho người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Đồng dạng ca khúc, đồng dạng ưu thương, đồng dạng tâm tình, rốt cuộc là ai tra tấn ai?

Một lúc sau, Hoa Tuấn buông micro ra: “Tiểu Nhiễm, ngươi thực thương hắn sao?”

“…… Đã từng.”

“Hắn tổn thương ngươi?”

“Thương tích đầy mình.”

“Kia vì sao không quên hắn ?”

Trữ Nhiễm mỏi mệt ngã vào trên sô pha: “Có bao nhiêu yêu thì có bấy nhiêu hận, có thể nào dễ dàng quên?” Trên gương mặt tuấn tú lộ vẻ ưu thương thản nhiên, Hoa Tuấn cảm thấy tâm hảo đau. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua mái tóc phủ xuống trán, lát sau lướt qua khuôn mặt trắng nõn.

“Tiểu Nhiễm, ngươi nên sống khoái hoạt một chút.”

“Ta đã muốn quên khoái hoạt là cảm giác gì.”

Hoa Tuấn thực thành khẩn đối hắn nói: “Tiểu Nhiễm, tiếp nhận ta được không ? ta sẽ cho ngươi khoái hoạt.”

“Ta không tin tưởng ở tình yêu!” Trữ Nhiễm nhắm mắt lại, trên gương mặt lộ vẻ quyết tuyệt cùng vô tình.

Hoa Tuấn thở dài: “Biện pháp tốt nhất để quên một người, chính là bắt đầu một đoạn tình cảm mới, tiểu Nhiễm, ngươi luôn không chịu tiếp nhận người khác, luôn đem chính mình khóa ở trong bóng ma quá khứ, như vậy ngươi có thể nào vui vẻ?”

“Hoa Tuấn, ngươi nói cho ta biết, tình yêu là cái gì?”

“Toàn tâm toàn ý vì đối phương mà suy nghĩ, mặc kệ trả bất cứ giá nào đều phải làm cho đối phương hạnh phúc.”

“Vậy vì sao có người rõ ràng nói yêu, lại mang đến tất cả đều là thương tổn?”

“Người như vậy rất ích kỷ, cho nên hắn yêu cũng quá ích kỷ.”

Trữ Nhiễm cúi đầu, ánh mắt trong suốt như pha lê dừng ở trên chiếc ly thủy tinh trên bàn: “Hắn trước kia đối với ta tốt lắm, mặc kệ ta muốn làm cái gì hắn đều đã giúp ta, mặc kệ ta mang lại bao nhiêu phiền toái hắn đều sẽ thay ta giải quyết, ta khi đó cho tới bây giờ cũng không sợ cái gì, bởi vì ta biết hắn sẽ ở phía sau bảo hộ ta……. Mà thời điểm ta chân chính yêu thương hắn, hắn lại cưới người khác……”

“Là một tràng hôn lễ oanh động Vân thị kia sao?”

“Phải, khi đó ta rất thống khổ, nhưng ta không có trách hắn, cam nguyện làm tình nhân của hắn.”

“Ngươi thật khờ!”

Trữ Nhiễm cười khổ: “Phải, ta rất choáng váng. Chịu đựng thương tổn của hắn một lần lại một lần, cuối cùng hắn thế nhưng lại bán đứng ta.”

Hoa Tuấn thương tiếc kéo qua bàn tay lạnh như băng của Trữ Nhiễm, ủ ấm: “Hắn đối với ngươi như thế, ngươi vì sao còn si tình như vậy ?”

“Kia không phải là vì tình, mà là vì hận, ta trả thù hắn, làm cho hắn cực kỳ bi thương, làm cho hắn sống không bằng chết!” Trữ Nhiễm nói xong hung hăng cắn môi dưới, trong ánh mắt tràn ngập hận ý. Hoa Tuấn lần đầu tiên thấy hắn lộ ra loại ánh mắt này, thế nhưng sẽ làm cho người ta cảm thấy phát lạnh.

“Tiểu Nhiễm, tâm của ngươi đã bị thù hận xâm chiếm, làm thế nào có thể thấy được hạnh phúc? Học cách quên đi được không ?”

“Ta từng học cách quên, nhưng là không thể làm được.”

“Cho ta một cơ hội, ta sẽ làm cho ngươi hạnh phúc.”

Trữ Nhiễm theo dõi mắt hắn, trong ánh mắt có một tia đề phòng: “Hoa Tuấn, ta đã chịu rất nhiều bi thương không thể dậy nổi, không thể chịu đựng thêm một lần nữa.”

Hoa Tuấn giữ chặt tay hắn đặt ở bên môi khẽ hôn một chút: “Sẽ không cần chịu thêm lần nào nữa, chỉ cần ngươi cấp cho chính mình một cơ hội, hạnh phúc chính là ở ngay trước mắt, chỉ cần ngươi một bước lại đây, ta có thể cho ngươi vui vẻ, cho ngươi hạnh phúc, vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng sẽ không để cho ngươi thống khổ.”

Trữ Nhiễm lắc đầu: “Hoa Tuấn, yêu thương ta, ngươi sẽ rất vất vả, tâm của ta….” Trữ Nhiễm chỉ vào trái tim chính mình: “Có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không thể hòa tan.”

“Lòng người đều là làm bằng thịt, ta tin bản thân có thể làm được, tin tưởng ngươi sẽ vì ta mà lần thứ hai động tình.”

“Hoa Tuấn……”

Hoa Tuấn dùng ngón tay ngăn trở hắn: “Ta có thể chờ đợi.”

Trữ Nhiễm nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở dài: “Cho ta chút thời gian được không ?”

“Hảo.”

Từ sau ngày hôm đó, Thiệu Khải Long quả thực không có đến quấy rầy Trữ Nhiễm, hai người trong lúc đó tựa hồ đã hoàn toàn giải quyết xong.

Trữ Nhiễm mỗi ngày kết thúc công việc, đều ngồi ở trên ban công nhìn ánh trăng cùng nhiều ánh sao trên bầu trời, tâm vắng vẻ. Chỉ là hắn không biết ở mặt khác, cũng có một nam nhân, cũng đồng dạng ngồi ở ban công nhìn trăng rằm trên bầu trời đêm, tâm cũng đồng dạng vắng vẻ.

Chính mình từng gây cho hắn một lần lại một lần thương tổn, hiện tại nam hài kia đã dùng thủ đoạn đồng dạng để báo thù, Thiệu Khải Long không trách hắn, bởi vì hắn biết đây là trừng phạt đúng tội của mình, cũng không biết Trữ Nhiễm lại hận mình như thế, hận đến dù chết cũng không bỏ qua. Thể xác và tinh thần mỏi mệt, Thiệu Khải Long tựa hồ vô lực chịu đựng, nếu hắn đã có người trong lòng, chính mình duy nhất có thể làm được cũng chỉ có đi chúc phúc hắn.

Làm người thật sự không thể quá tham lam, ít nhất biết hắn còn sống, khỏe mạnh mà sống, như vậy đủ rồi.

Thiệu Khải Long đem toàn bộ tâm tư đều đặt vào công tác, chỉ có bận rộn sinh hoạt mới làm cho hắn tạm thời quên đi cái nam hài kia, nhưng ngẫu nhiên hắn vẫn là nhìn sô pha đối diện bàn làm việc mà thất thần, giống như thấy một thân ảnh nho nhỏ im lặng ngồi ở kia xem báo giấy, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trên khuôn mặt tuấn mỹ nhỏ nhắn, thoạt nhìn là động lòng người như vậy.

“Tiểu Nhiễm, ngươi vì cái gì thích xem báo giấy như vậy ?”

“Đọc nhiều báo chí, có thể tăng cường tri thức.”

“Ngươi thật đúng là không giống người thường.”

Trữ Nhiễm ngẩng đầu, gợi lên khóe miệng mỉm cười ngọt ngào một chút, tươi cười kia đẹp như vậy, làm cho người ta động tâm như vậy, Thiệu Khải Long đã bị hắn mê hoặc thật sâu.

Bên cạnh truyền đến tiếng đập cửa làm cho Thiệu Khải Long kinh ngạc, cúi đầu nhìn xem văn kiện trong tay, mới phát hiện chính mình lại thất thần. Ngẩng đầu nhìn lại sô pha đối diện, cái gì, cũng không có.

“Mời vào!”

Uông Đồng đẩy cửa ra thăm dò tiến vào: “Khải Long, bận rộn lắm không ?”

“Nga, cũng không vội, có việc sao?”

Uông Đồng cao hứng phấn chấn tiến vào, đem một phần văn kiện đặt ở trước mặt hắn: “Có hay không hứng thú đầu tư đóng phim?”

Điện ảnh? Thiệu Khải Long tâm lý vừa động, trong đầu lại nghĩ tới thân ảnh nho nhỏ kia, hắn hiện tại đang ngụ ở thành phố chuyên về điện ảnh, công tác ở tổ kịch. Bất luận sự tình nào, Thiệu Khải Long đều có thể liên tưởng đến Trữ Nhiễm, thời điểm ăn cơm hắn lại nghĩ đến Trữ Nhiễm chỉ ăn rau xanh, thời điểm ngồi xe hắn lại nghĩ đến Trữ Nhiễm thích tựa vào trên cửa sổ, thời điểm ngủ hắn lại nghĩ đến Trữ Nhiễm thích ôm gối đầu, thời điểm tắm rửa hắn lại nghĩ đến Trữ Nhiễm thích ngâm mình ở bồn tắm, tất cà mọi chuyện, toàn bộ đều có bóng dáng Trữ Nhiễm.

Thiệu Khải Long không phát hiện chính hắn lại thất thần, Uông Đồng nửa ngày không thấy hắn nói chuyện, nâng tay ở trước mắt hắn quơ quơ: “Khải Long, ngươi đang nghĩ đi đâu?”

“Nga, thực xin lỗi.” Thiệu Khải Long cầm lấy kịch bản, đơn giản lật xem vài tờ: “Vì cái gì tìm ta đầu tư?”

Uông Đồng hướng trên sô pha dựa vào: “Đương nhiên là vì ngươi có tiền, kịch bản này không tồi, hiện tại đang tìm người đầu tư vào, ngươi có hứng thú hay không ?”

“Đề tài gì?”

“Tình yêu đồng tính.”

“Đồng……”

“Sinh tử luyến.”

Nếu là đề tài khác, Thiệu Khải Long khả năng lập tức sẽ cự tuyệt, nhưng lấy đề tài đồng tính này làm cho hắn không thể cự tuyệt, tựa hồ là một loại tâm lý ký thác.

“Chỉ cần có thể kiếm tiền, có thể thử xem.”

Uông Đồng hưng phấn lại đây: “Ta mang đạo diễn lại đây cùng ngươi bàn công việc, ngươi chừng nào thì có thời gian ?”

Thiệu Khải Long nhìn kịch bản thở dài một hơi: “Lúc nào cũng được.”

Thấy bộ dáng vô tình này của hắn, Uông Đồng cảm thấy thực không đành lòng, thân thủ đoạt lấy bút trong tay hắn: “Ngươi mỗi ngày ngồi buồn ở văn phòng, khó trách không có tinh thần như vậy, đi, ta mang ngươi ra ngoài đi dạo.”

“Không cần, ta còn có công việc phải làm.”

“Ai nha, đi thôi, ta mang ngươi đi chỗ khác thả lỏng.” Uông Đồng không để ý tới hắn cự tuyệt, đem hắn lôi ra văn phòng, vẫn đẩy lên trong xe.

“Rốt cuộc muốn đi đâu?”

Uông Đồng cười hắc hắc, khởi động động cơ: “Trong chốc lát ngươi sẽ biết.”

Thiệu Khải Long bất đắc dĩ đành phải im lặng ngồi ở kia, nhìn ngoài cửa sổ cảnh sắc vùn vụt lướt qua, nhưng trong ánh mắt kia căn bản không có tiêu cự, tâm tư lại bay đi nơi khác. Đợi cho thời điểm dừng xe. Uông Đồng kêu hắn vài tiếng mới làm cho hắn phục hồi tinh thần lại, Thiệu Khải Long ngẩng đầu nhìn, trong lúc nhất thời có chút sững sờ, một tấm bảng đề chữ Ảnh thị thành sừng sững đứng ở trước mắt.

“Đi thôi.”

Thiệu Khải Long do dự một lát vẫn là mở cửa xuống xe, đi theo Uông Đồng đi vào, xuyên qua cửa thành dần dần làm cho người ta sinh ra một loại ảo giác, nơi này rời xa thành thị ồn ào náo động, giống như đang ở những năm ba mươi. Uông Đồng cùng đi một bên miệng không ngừng nghỉ nói một đường, hướng hắn giới thiệu kiến trúc trong thành Ảnh thị. Bất quá Thiệu Khải Long một câu cũng không có nghe lọt vào.

“Tiểu Nhiễm, đem đạo cụ trên bàn lại đây.”

“Ai, đến ngay.”

Thiệu Khải Long vội vàng theo âm thanh nhìn lại, một thân ảnh quen thuộc vui vẻ chạy vào trong nhà, một lát sau ôm một bọc giấy thật to cẩn thận bước ra, còn chưa có xuống đài, Hoa Tuấn bên cạnh liền mau chóng chạy tới, tiếp nhận đồ trong tay hắn.

“Nặng như vậy ngươi như thế nào có thể tự mang.”

Trữ Nhiễm cười hắc hắc, lộ ra hàm răng rất chỉnh tề: “Không có việc gì, ta cũng không phải nữ nhân, làm gì được chiều chuộng như vậy ?” Thiệu Khải Long đã không nhớ rõ rốt cuộc có bao nhiêu lâu chưa thấy qua hắn lộ ra loại tươi cười xuất phát từ nội tâm này, đẹp như vậy, làm cho người ta động tâm như vậy, đáng tiếc tươi cười của hắn không thuộc về ta !

Hoa Tuấn đem đồ này nọ đưa đến vị trí, sau cầm khăn giấy quay lại, mang theo tươi cười giúp Trữ Nhiễm lau đi mồ hôi trên mặt: “Có mệt hay không ?”

Trữ Nhiễm lắc đầu: “Không có gì.”

“Đói bụng chưa? Giữa trưa ta mời ngươi ăn cơm.”

“Hảo, ta muốn ăn món cay Tứ Xuyên.”

“Ngươi khẩu vị không tốt, vẫn là ăn lạt một chút đi.”

Trữ Nhiễm chu cái miệng nhỏ: “Không, ta hôm nay không muốn ăn lạt.”

Hoa Tuấn bất đắc dĩ, chỉ có thể cười sủng ái: “Hảo hảo hảo, đều nghe lời ngươi.”

Hoa Tuấn vỗ vỗ đầu của hắn, động tác rất là ái muội. Hình ảnh này bị Thiệu Khải Long ở xa xa toàn bộ xem vào trong mắt, cước bộ đã muốn không thể mảy may di động. Bên cạnh, Uông Đồng nhìn nam hài xa xa kia cũng nhận ra gương mặt đó, thấy Thiệu Khải Long bày ra biểu tình khổ sở, khe khẽ thở dài, vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Chúng ta vẫn là đi ăn cơm trước đi.”

“Nga, hảo.” Thiệu Khải Long vội vàng xoay người, không dám tiếp tục nhìn động tác thân mật của hai người kia, cảm giác vạn cây kim đâm xuyên qua tim đã làm cho hắn vô lực chịu đựng.

Không biết là có người cố ý an bài, hay là thật sự có duyên phận, chính là vừa vặn như vậy, ở trong nhà hàng này bốn người lại gặp nhau. Chỉ là ở giữa cách một bức bình phong. Thiệu Khải Long tựa vào trên ghế nghe thanh âm của nam hài mình yêu nhất ở mặt sau bình phong.

“Hoa Tuấn, hai đĩa đồ ăn đã đủ rồi.”

“Không được, nhất định phải gọi thêm nhiều món, nhìn ngươi gầy như vậy hẳn là phải hảo hảo bồi bổ.”

“Đây là trời sinh, ăn bao nhiêu cũng không thay đổi.”

Hoa Tuấn cười cười vẫn là gọi một lần bốn năm món, buông thực đơn xuống cấp Trữ Nhiễm một ly nước trà, do dự một chút lại gần Trữ Nhiễm nhỏ giọng nói: “Tiểu Nhiễm, ta thích ngươi!”

Trữ Nhiễm thẹn thùng quay đầu: “Những lời này ngươi mỗi ngày đều nói, không thấy mệt sao?”

“Như thế nào lại mệt, tiểu Nhiễm, bằng không chúng ta kết hôn đi.”

Trữ Nhiễm một miệng nước trà đều văng ra ngoài, liên tục ho vài tiếng: “Ngươi lại muốn vui đùa cái gì, hai nam nhân như thế nào có thể kết hôn?”

“Ra nước ngoài kết hôn.”

“Ngươi cũng quá đột ngột, đang nói, liền như vậy cầu hôn, một chút cũng không lãng mạn.”

Hoa Tuấn ngây ngô cười, gãi gãi tóc: “Thực xin lỗi, ta rất nóng vội, không có chuẩn bị.” Hoa Tuấn giữ chặt tay hắn: “Tiểu Nhiễm, đáp ứng ta được không ?”

Trữ Nhiễm mặt đỏ lên, vội vàng đứng dậy: “Nhĩ hảo buồn nôn, ta đi toilet.” Nói xong vội vàng chạy trốn.

Người ở mặt sau bình phong, tay đã gắt gao nắm chặt thành quyền, móng tay tựa hồ đều đâm vào da thịt. Ngực giống như bị người tặng cho một phát súng, toàn bộ thần kinh giống như đều phát ra thanh âm đau khổ. Sau một lúc lâu, hắn đứng lên đi qua bình phong đến trước mặt Hoa Tuấn.

Hoa Tuấn rất là kinh ngạc: “Thiệu tiên sinh?”

Thiệu Khải Long khẽ cắn môi, nhịn xuống loại cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế này, thanh âm khàn khàn hỏi: “Ngươi, ngươi yêu hắn sao?”

“Yêu, rất yêu.” Hoa Tuấn trả lời không chút do dự.

“Hy vọng về sau ngươi có thể hảo hảo yêu hắn, đừng để cho hắn thương tâm, còn có, tiểu Nhiễm, tiểu Nhiễm thân thể vẫn luôn không tốt, ngươi hãy chiếu cố tốt hắn.”

“Trữ Nhiễm thật vất vả mới tiếp nhận ta, ta đương nhiên sẽ hảo hảo quý trọng hắn, tuyệt đối sẽ không gây cho hắn bất luận thương tổn nào.” Hoa Tuấn nhớ tới lời nói của Trữ Nhiễm, lúc này đối với nam nhân trước mặt thật sự không có ấn tượng gì tốt, ngữ khí kiên định lại giống như khinh bỉ những chuyện Thiệu Khải Long đã từng làm.

Thiệu Khải Long tạm dừng một lát, đem nước mắt trong mắt nhịn trở về: “Hy vọng ngươi có thể làm cho hắn hạnh phúc.”

Nói xong câu đó, Thiệu Khải Long xoay người cúi đầu đi, trái tim đã muốn bị tra tấn thành nhiều mảnh nhỏ, tàn phá không chịu nổi, đau đến sống không bằng chết. Thời điểm đi tới cửa, thân hình Thiệu Khải Long đột nhiên nhoáng lên một cái, Uông Đồng ở phía sau mau chóng chạy lên đỡ lấy hắn: “Khải Long, ngươi làm sao vậy?”

Thiệu Khải Long xoa xoa cái trán trong chốc lát: “Ta, ta không sao.”

Ngày đó buổi tối, Thiệu Khải Long một mình ở văn phòng ngây ngốc đến khuya, không nghĩ đến công việc, không nghĩ đến về nhà, giống như toàn bộ thế giới đang tồn tại hết thảy đều biến mất, chỉ còn lại một mảnh trống rỗng, chính mình bị một loại bóng tối vô chừng bao phủ, không có đường đi, không có ánh sáng, không có phương hướng, không có thời gian, chính mình chỉ có thể đứng ở trong đó, không biết nên đi nơi nào.

Trên bàn làm việc gạt tàn đã muốn nhét đầy tàn thuốc, sương khói tràn ngập toàn bộ căn phòng, Thiệu Khải Long một điếu lại một điếu không ngừng hút. Không có bật đèn văn phòng, chỉ có thể mơ hồ nhìn một chút ánh sáng vàng cam bên ngoài chiếu vào, hết thảy đều quá mức im lặng, quá mức áp lực.

Thiệu Khải Long nhớ tới thời điểm chính mình muốn kết hôn, khi Trữ Nhiễm biết tin tức kia, có phải hay không cũng có cùng cảm thụ giống như chính mình lúc này? Không tự trải nghiệm, vĩnh viễn sẽ không biết được đó là loại tâm tình gì, nguyên lai chính là khó chịu như thế, đau lòng như thế, còn có mất mát hòa cùng tuyệt vọng!

Tối nay là trăng tròn, ánh trăng đem ngã tư đường chiếu rất sáng rất sáng, đêm khuya hai giờ, Thiệu Khải Long một mình lái xe về nhà, tay phải không quá linh hoạt mỗi lần điều khiển cần lái đều phải thực cố sức, thời điểm bình thường Thiệu Khải Long rất ít khi chính mình lái xe. Ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, trong đầu đều tràn đầy thân ảnh nam hài kia.

Mỗi lần nhớ tới cái tên kia, mỗi lần nhớ tới gương mặt kia, tâm liền thống khổ, tựa như có một lưỡi đao sắc bén hung hăng cát nát trái tim mình, một đao lại một đao, đổ máu không ngừng!

Vượt qua vài đêm không ngủ, rõ ràng đã nghĩ phải buông tay, nhưng Thiệu Khải Long cuối cùng vẫn là không bỏ xuống được, con người, tối không thể lừa gạt nhất chính là tâm của chính mình.

Vài ngày sau, hắn ngồi ở văn phòng nhìn tư liệu điều tra trong tay, Hoa Tuấn: 28 tuổi, nghề nghiệp: Diễn viên…… Hiện tại đã cùng Trữ Nhiễm chính thức xác lập quan hệ yêu đương, ngày mai hai người sẽ đáp phi cơ đi đảo Hải Nam, bắt đầu một tuần trăng mật lữ trình.

Tác giả có lời muốn nói: Chương tiếp theo đại kết cục, các ngươi cho rằng tiểu Nhiễm cuối cùng sẽ lựa chọn ai?

—————-

One response

  1. em nhiễm định hành a Long đến bao h nữa đây? ; __ ;

    April 2, 2012 at 5:09 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s