Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

XVCQD – C23

Chương 23: Sợ hãi…

Đường Phi gợi lên khóe miệng, tiếp tục nói: “Cho nên, cũng không phải Yến lão bản không tốt, chỉ là vấn đề nằm ở trên người ta.” Đường Phi chưa bao giờ có ý giấu diếm tính hướng của mình, trước kia cũng có không ít nữ nhân đối với hẳn tỏ tình, hắn đều là trực tiếp báo cho đối phương biết sở thích bản thân, tuy rằng làm như vậy sẽ tổn thương đối phương, nhưng ít nhất so với lừa gạt các nàng vẫn tốt hơn. Ở trên vấn đề tình cảm, hắn chưa bao giờ làm một kẻ dối trá. Tuy rằng trên người y chảy dòng máu của nam nhân kia, nhưng tuyệt đối sẽ không trở thành người giống như hắn!

Yến Tự cố gắng giương lên khóe miệng, nhưng thất vọng trong mắt như thế nào cũng dấu không được, thanh âm có chút ai thán: “Không, là ta không có phúc khí……”

Phượng Thần Anh không thể không khâm phục nàng, quả nhiên là từ trong gánh hát đi ra, đóng kịch cũng thật giống a!

Quả nhiên, Yến Tự lưu chuyển tròng mắt, giả bộ một bộ dạng ruột gan đứt thành từng khúc lại cố nén thống khổ, không cam lòng nói: “Nếu vậy, ta có thể biết người trong lòng công tử, là ai chăng?” Dứt lời, còn vụng trộm nhìn nhìn sang Phượng Thần Anh. Phượng Thần Anh sắc mặt không thay đổi, ánh mắt thẳng ngoắc nhìn Đường Phi, không chút e dè.

Đường Phi nghe được Yến Tự hỏi vấn đề này, theo bản năng nhìn về phía Hà Tịch, trùng hợp Hà Tịch cũng đang nhìn hắn. Ánh mắt giao nhau trong nháy mắt, hai người đều chấn động, Hà Tịch giống như bị điện giật vẻ mặt ửng đỏ quay đầu đi tránh ánh mắt Đường Phi.

“Hắn……” Không biết vì sao Đường Phi nhìn thấy Hà Tịch tránh đi ánh mắt hắn trong lòng có chút hơi hơi mất mát, có lẽ là vì, hắn cùng Trần Thần giống nhau đi? “Hắn không có ở nơi này.” Đường Phi thẳng thắn nói, ngữ khí trịnh trọng, ánh mắt thanh minh: “Bất quá một ngày nào đó, ta sẽ một lần nữa tìm hắn về.”

“Nguyên lai là như vậy……” Yến Tự dùng khăn tay lụa xoa xoa mặt, che dấu biểu tình của mình, ánh mắt lại rất nhanh hướng sắc mặt hai người khác đảo qua, khóe miệng khẽ nhếch không biết suy nghĩ cái gì.

Mất mát trong lòng chợt lóe qua, Hà Tịch thản nhiên giương lên khóe miệng, nói với Đường Phi: “Đường huynh si tình như thế, ngươi nhất định sẽ tìm được hắn.” Người trong lòng Đường Phi, chẳng lẽ là nam tử kêu là “Thần” đi? Thần….. Thần ? ! Hà Tịch ngẩn ra, chẳng lẽ, là Phượng Thần Anh?! Không, không đúng, người gọi là “Thần” kai hẳn không phải Phượng Thần Anh, Đường Phi từng nói qua hắn cùng “Thần” có vài phần tương tự. Nói cách khác, hắn có thể lợi dụng điểm này làm cho Đường Phi buông lỏng cảnh giác để càng dễ dàng tiếp cận Phượng Thần Anh? Trong nháy mắt, Hà Tịch có chút dao động, hắn, có thể lợi dụng Đường Phi sao?

Đường Phi nhìn về phía Hà Tịch, thản nhiên đáp: “Nhất định.”

Phượng Thần Anh “phạch” một tiếng cầm chiết phiến trong tay thu nạp, trên mặt vẫn lộ vẻ tươi cười, chỉ là ánh mắt lạnh đi rất nhiều. Bưng lên tách trà trong tay Đường Phi nhấp một ngụm, nhíu mày nói: “Yến lão bản trà nghệ sao lại lui nhiều bước như vậy? Thật sự là lãng phí loại trà thượng phẩm này.”

Yến Tự âm thầm cười trộm, nhanh chóng làm ra một bộ dáng kinh sợ nói: “Phượng gia, đây là hiểu lầm ta, phẩm trà còn phải xem tâm tình của một người, nếu một người tâm tình tốt, cho dù uống loại trà tối hạ đẳng cũng nếm ra hương vị! Một người tâm tình nếu không tốt, cho dù là cam chi ngọc lộ cũng đều cảm thấy khó nuốt!” Sau khi nói xong bả vai vừa quay, đối Đường Phi nói: “Đường công tử, ngài nói, có phải không?”

“Yến lão bản!” Không đợi Đường Phi mở miệng, Phượng Thần Anh liền trầm giọng quát, tươi cười trên mặt có chút tối tăm: “Ngươi đang vượt quyền.”

Yến Tự run lên, âm thầm thè lưỡi, chơi đùa hơi quá! Nàng đã quên Phượng Thần Anh mới là lão đại!

“Là ta lắm miệng.” Yến Tự cười trừ nói: “Còn thỉnh Phượng đại nhân đại vi đại lượng tha thứ cho ta.”

Hà Tịch trong lòng khẽ động, quan hệ của Phượng Thần Anh cùng Yến Tự, cũng không giống mặt ngoài thoạt nhìn đơn giản như thế! Nếu có thể tìm hiểu Phượng Thần Anh cùng Phương Hoa Lâu có giao tình gì, đối với thái tử là trăm lợi mà không một hại!

“Ngươi hôm nay làm sao vậy?” Đường Phi nhíu mày nhìn Phượng Thần Anh, mắt tràn đầy khó hiểu: “Hướng một nữ nhân phát hỏa cái gì?”

Phượng Thần Anh đạm mạc nhìn Đường Phi, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng hỏi lại: “Ngươi thật sự không biết?”

Đường Phi cũng giận tái mặt, lời này của hắn có ý tứ gì? Cho dù việc hắn thích mình không hoàn toàn là giả, thì ngày đó cũng đã nói đủ rõ ràng với hắn rồi? Nay còn dùng một bộ dạng chất vấn cho ai xem?!

Đang lúc Đường Phi cùng Phượng Thần Anh hai người không khí dần dần đông lạnh, cửa nhất thời bị gõ vang.

Yến Tự cùng Hà Tịch nhẹ nhàng thở ra, nếu hai người bọn họ thật sự nháo loạn thật đúng là không biết nên thu thập như thế nào.

“Tiến vào.” Yến Tự mỉm cười vuốt vuốt tóc nói.

Cửa “cọt kẹt” một tiếng mở ra, hai tiểu nha hoàn vừa rồi ra ngoài nay lại bưng khay tiến vào, trên mặt tất cả đều là chút điểm tâm tinh mỹ.

Đường Phi quay đầu đi chỗ khác không hề để ý Phượng Thần Anh, tâm tình lại phiền muộn. Hà Tịch thấy thế, mỉm cười tới gần bên tai hắn thấp giọng nói câu gì đó, Đường Phi điềm đạm cười hướng hắn lắc đầu, như là nói cho chính hắn mình không có việc gì.

Phượng Thần Anh nhìn thấy một màn này một cỗ tức giận nổi lên, đáng tiếc hắn hoàn toàn không nhận thấy được bản thân đang ghen ghét dữ dội. Yến Tự ở một bên lại nhìn rất rõ ràng, ở mặt ngoài là cùng hai cái nha hoàn bày biện điểm tâm, kì thực che miệng cười trộm suy nghĩ, không thể tưởng tượng được lão gia cũng có thời điểm kinh ngạc, xem ra Đường Phi chính là người mà Thiết Hoán nói đi? Lão gia thật sự chỉ là muốn chinh phục nam nhân này thôi sao? Thoạt nhìn cũng không giống như là xem hí kịch a, lại giống như – đã nhập hí! Đừng để đến lúc mỹ nhân còn chưa tự nguyện yêu thương nhung nhớ, chính mình đã tự đào hố chôn mình đi!

Đang lúc mấy người nhìn hai nha hoàn bày điểm tâm, tâm tư mỗi người đều suy nghĩ chuyện khác nhau, thì ngoài cửa bỗng nhiên truyền vào hai đạo thanh âm mơ hồ không rõ.

“Nghe nói, người đó giết người……”

“Giết người….. Đáng chết……”

Thanh âm dần dần đi xa rốt cuộc không nghe thấy, hẳn là khách nhân đi ngang qua nhã gian này.

Tuy rằng chỉ nghe được rõ ràng vài từ ngắn ngủn, lại đủ để gợi lên hồi ức đêm đó của Đường Phi, mộit hồi ức giống như ác mộng.

Tráng hán trên cổ là vết dây thâm tím, thiếu niên cả người đều là máu, còn có hai tay huyết tinh không sạch sẽ của chính mình. Đường Phi nhớ rất rõ ràng, hai người bọn họ chết không nhắm mắt, tựa như đối hắn lên án cùng oán hận, càng như là một loại ác độc nguyền rủa — ngươi giết ta, ngươi nhất định cũng không thể chết tử tế!

Tay lại kịch liệt run lên, Đường Phi sắc mặt trắng bệch ánh mắt mờ mịt mà thống khổ. Cho dù cố gắng khống chế hai tay, chúng vẫn như cũ hơi rung động. Hắn biết, đây là di chứng giết người, hắn không có cách nào khống chế!

Hà Tịch ánh mắt vẫn không rời đi Đường Phi, tự nhiên chú ý tới vẻ mặt của hắn biến hóa. Trong lòng nhảy dựng, Hà Tịch lo lắng nhìn Đường Phi nhẹ nhàng gọi: “Đường Phi? Ngươi không sao chứ ?”

Bên tai Đường Phi đang ong ong, nghe không rõ lắm Hà Tịch nói cái gì, mờ mịt ngẩng đầu nhìn qua, khuôn mặt quen thuộc của Trần Thần trong trí nhớ bắt đầu chồng chéo lên nhau.

“Ngươi sẽ có báo ứng.” Trần Thần thanh âm lạnh lùng nói với hắn.

“Không, không phải……” Đường Phi muốn giải thích, hắn không phải cố ý muốn giết người , hắn chỉ là muốn…… sống sót……

“Cái gì? Đường Phi ngươi nói cái gì?” Hà Tịch nghe không rõ lắm giọng khàn khàn của Đường Phi, có chút vội vàng hỏi.

Phượng Thần Anh lúc nãy vẫn quay đầu xem phong cảnh ngoài cửa sổ, nghe được Hà Tịch hỏi cũng quay đầu sang, bộ dáng Đường Phi thất hồn lạc phách làm cho hắn sửng sốt, vừa rồi còn hoàn hảo như thế nào liền biến thành như vậy? Giương mắt nhìn Hà Tịch, vô thanh địa chất hỏi: Ngươi nói với hắn cái gì?!

Hà Tịch mặc kệ hắn, tiếp tục lo lắng gọi Đường Phi.

Yến Tự nhìn đến bộ dáng của Đường Phi, nhanh chóng bưng lên một chén trà đưa cho hắn, nói: “Công tử, ngài đây là làm sao vậy? Uống một ngụm trà lấy lại bình tĩnh đi!”

Bên tai vẫn là câu “báo ứng” lạnh như băng của Trần Thần, Đường Phi buộc bản thân tỉnh táo lại, giơ tay tiếp nhận tách trà Yến Tự đưa qua, đáng tiếc, tay run rẩy căn bản không thể cầm vững chén trà. Nước trong tách cũng bởi vì run run mà văng khắp nơi, tách cùng đĩa đựng va chạm vào nhau phát ra thanh âm “lách cách”.

Hà Tịch cả kinh, vừa định bắt lấy tay Đường Phi làm cho hắn tỉnh táo lại, một bàn tay khác trắng nõn thon dài so với hắn nhanh hơn một bước đã vây trụ lấy tay Đường Phi.

“Bình tĩnh một chút.” Phượng Thần Anh gắt gao nắm chặt, sau đó lấy lại chén trà trong tay hắn. Hắn biết tật xấu này của Đường Phi, từ khi hắn được cứu trở về liền vẫn như vậy, nhưng hai ngày gần đây Đường Phi xem như có thể khống chế tốt lắm, như thế nào bỗng nhiên lại tái phát?! Xem bộ dáng Hà Tịch rõ ràng không phải hắn kích thích Đường Phi, vậy là ai? Đột nhiên nhớ tới vừa rồi có hai người đi qua trước cửa bọn họ, nói “Giết người” linh tinh gì đó, chẳng lẽ là bởi vì bọn họ?! Đường Phi rốt cuộc ở Thừa vương phủ đã xảy ra chuyện gì?!

Yến Tự nhanh chóng đứng dậy để cho Phượng Thần Anh ngồi vào bên cạnh Đường Phi, hầu ở một bên trầm mặc không lên tiếng. Hà Tịch nhìn bọn họ nắm chặt tay, ánh mắt ảm đạm.

“Đường Phi? Ngươi rốt cuộc làm sao vậy?” Hà Tịch đặt tay trên vai Đường Phi, trấn an hỏi. Hắn có thể cảm giác được Đường Phi đang phát run, tựa như sợ hãi điều gì……

Hà Tịch vừa đụng tới, Đường Phi mạnh mẽ lui khai, cúi đầu không hề nhìn Hà Tịch. Hắn không muốn để cho Hà Tịch chạm vào hắn, trong cảm nhận của hắn, Hà Tịch giống như Trần Thần, là tốt đẹp, là sạch sẽ. Hắn có thể nào làm cho một thân huyết tinh của mình, làm dơ Hà Tịch?

Hà Tịch tay ngừng ở giữa không trung, có chút kinh ngạc, cũng có chút bi thương. Đường Phi, vì cái gì, muốn tránh hắn?

Phượng Thần Anh đem hết thảy thu vào đáy mắt, khóe miệng câu ra một độ cong rất nhỏ, đứng dậy đem Đường Phi ôm lấy, tiến vào trong lòng mình, một tay nắm chặt tay hắn, một tay nhanh nhẹn vòng qua eo, bước đi cũng không quay đầu lại, nói: “Tiền ăn lần này nhớ kỹ, bảo người đến Phượng Tê Các lấy.”

Yến Tự không cam lòng trừng mắt nhìn Phượng Thần Anh, tùy ý hắn mang theo Đường Phi rời đi. Sau đó quay đầu nhìn về phía Hà Tịch đang tỏ vẻ mất mát, cười duyên nói: “Xem ra chỉ còn ta cùng Hà công tử, không bằng để cho ta bồi công tử?”

Hà Tịch điềm đạm cười lắc đầu, đứng dậy nói: “Tạ hảo ý của Yến lão bản, tại hạ còn có chuyện quan trọng, trước hết cáo từ.” Nói xong liền xuất ra tiền túi, đối Yến Tự nói: “Tiền ăn lần này tính của ta đi.”

Yến Tự cầm lấy bạc, ở cửa sổ nhã gian lầu hai, vẻ mặt khinh thường nhìn Hà Tịch rời đi, thật là, rõ ràng thích nữ nhân lại cùng một đại nam nhân dây dưa không rõ!

Phượng Thần Anh không mang Đường Phi quay về Phượng Tê Các, ngược lại mang hắn đi ra vùng ngoại ô. Đường Phi vẫn còn thất hồn lạc phách, cư nhiên không chú ý tới, tùy ý Phượng Thần Anh thân mật ôm hắn, ở phố lớn ngõ nhỏ rêu rao khắp nơi, đối với chỉ trỏ của người khác hoàn toàn không có cảm giác.

Từ phố xá sầm uất đi đến ngoại ô, ước chừng hết hai canh giờ! Thời điểm tới nơi, Đường Phi cuối cùng mới hoàn hồn lại, lúc này, trời đã tối, chân cũng đi đến chết lặng .

Đường Phi có chút dại ra đánh giá hoàn cảnh bốn phía, bụi cỏ tối đen, rừng cây rậm rạp, chim chóc bay lượn, còn có tiếng côn trùng kêu vang ”tấc tấc tác tác”.

“Ngươi, mang ta tới nơi này làm gì?”

“Rốt cục đã biết hỏi?” Phượng Thần Anh cúi đầu chạm vào trán Đường Phi cười khẽ: “Ta còn tính thừa dịp ngươi chưa kịp hồi hồn, đem ngươi bán vào nam phong quán kiếm chút tiền mua đồ ăn.”

Đường Phi không thích ứng việc vô cùng thân thiết như vậy, ngửa đầu nhẹ nhàng tránh ra, liền thoát ly ôm ấp của Phượng Thần Anh.

“Có ai lại mở thanh lâu sở quán ở loại địa phương này? Muốn ăn không khí mà sống qua ngày?” Đường Phi rốt cục bình tĩnh trở lại, ôm hai cánh tay dựa vào một thân cây cổ thụ hỏi. Hắn thật sự là mệt chết đi, hai bàn chân đều chết lặng .

Phượng Thần Anh cười, lôi kéo Đường Phi hướng bãi cỏ mềm mại xanh um thơm ngát bên cạnh nằm xuống, ngẩng đầu nhìn sao trời dày đặc trên bầu trời đêm, thật lâu không nói gì.

Đường Phi lại nhịn không được, đánh vỡ yên tĩnh của hai người, nhẹ giọng nói: “Ngươi như thế nào cái gì cũng không hỏi?”

Phượng Thần Anh vươn tay phải sờ soạng đến tay trái Đường Phi, sau đó mười ngón đan nhau còn cảm thụ được ngón tay vẫn có chút run rẩy, thản nhiên nói: “Bởi vì ta biết.”

Đường Phi chấn động, cả giãy tay ra cũng đã quên, quay đầu nhìn về phía Phượng Thần Anh kinh ngạc hỏi: “Ngươi biết?!”

“Phải,” Phượng Thần Anh nhìn ánh sao rậm rạp trên trời, ánh mắt có chút mê ly: “Bởi vì, ta cũng đã từng trải qua.”

Đường Phi không nói gì, chỉ là vẻ mặt khiếp sợ nhìn Phượng Thần Anh. Ý tứ của hắn là……

“Thời điểm lần đầu tiên giết người, ta chỉ mới tám tuổi.” Phượng Thần Anh gợi lên khóe miệng, ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ: “Ngươi nhất định không biết, ta lần đầu tiên đã giết năm người, hơn nữa năm kẻ đó đều là liều mạng tuyệt vọng khát máu.” Kỳ thật năm kẻ kia, là “hắn” hao hết tâm tư tìm ra, sau đó bị “hắn” hạ dược nhốt bọn họ vào trong một căn phòng nhỏ. Đêm đó, là một đêm tối khủng bố mà Phượng Thần Anh đã trải qua, hắn vẫn tránh ở trong chum nước che giấu hơi thở của chính mình, chờ đợi năm kẻ kia bị hạ xuân dược mãnh liệt tàn sát làm nhục lẫn nhau, thẳng đến khi bọn họ chỉ còn một hơi thở, hắn mới từ chum nước đi ra, bình tĩnh lấy chủy thủ bên hông, một đao sạch sẽ lưu loát cắt đứt yết hầu bọn chúng. Ngày hôm sau, thời điểm “Hắn” đến quan sát chiến quả, Phượng Thần Anh cả người đều là huyết đã đem năm người nọ phanh thây, ngồi ở trong căn phòng huyết nhục mơ hồ, hôi thối xông thiên, hướng “Hắn” cười, vẻ mặt thiên chân rực rỡ. Bản thân đến bây giờ vẫn có thể nhớ rõ ràng kinh ngạc cùng sợ hãi trên mặt “người nọ”, cùng với việc về sau “hắn” trốn tránh mình như xà hạt. Không ai biết bản thân bởi vì chuyện này mà ước chừng nửa năm không cầm nổi bất luận vũ khí gì, bởi vì hai tay run rẩy, cùng nỗi sợ hãi sau khi giết người, cũng có loại hưng phấn không hiểu sau khi giết chóc. Thẳng đến lần thứ hai giết người, hắn không còn xuất hiện tình huống như vậy nữa. Đường Phi từ khi ở Thừa vương phủ trở về liền giống với hắn năm đó, cho nên hắn đoán — Đường Phi đã giết người. Chỉ là, chi tiết việc này hắn không cần phải nói cho Đường Phi nghe.

“Nếu bọn họ không chết, người chết chính là ta.” Phượng Thần Anh lạnh lùng nói: “Cho nên, vì ta có thể sống sót, bọn họ phải chết!”

“Đây là thế giới kẻ mạnh thắng kẻ yếu, ngươi muốn nói kỳ thật chúng ta cũng không sai, đúng không ?” Đường Phi thanh âm có chút mờ mịt, thật là như vậy sao? Nhưng mà, sau khi hai tay chính mình thật sự dính đầy huyết tinh, còn có thể còn lại cái gì? Hắn không biết khi Phượng Thần Anh tám tuổi là như thế nào giết chết năm người trưởng thành, nhưng hắn biết tựa như chính mình ngày đó giống nhau, bởi vì muốn sống, cho nên giết người liền biến thành một loại bản năng đơn giản nhất cũng nguy hiểm nhất.

“Đường Phi,” Phượng Thần Anh kéo bàn tay Đường Phi hướng tinh quang đầy trên bầu trời đêm, hai bàn tay thon dài sạch sẽ bị tinh quang chiếu rọi thành một tầng sáng mông lung: “Ngươi xem, cho dù chúng ta giết người, người khác cũng không nhìn ra hai tay chúng ta đã dính đầy huyết tinh dơ bẩn không chịu nổi, chúng nó vẫn giống nhau, sạch sẽ, tràn ngập năng lượng……”

Đường Phi hai tay lần lượt thay đổi giơ lên, như là hiểu được lại giống như càng hồ đồ. Môi giật giật, vẫn là mở miệng nói: “Ngày đó, ta không nghĩ muốn giết người…… Ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ giết người…… Ta càng cho rằng đời này của ta cũng không có khả năng cùng những kẻ giết người giống nhau……”

Phượng Thần Anh quay đầu nhìn sườn mặt Đường Phi, ánh mắt so với tinh quang càng ôn nhu. Đường Phi cảm nhận được ánh mắt hắn, nhưng không quay đầu cùng hắn đối diện, chỉ là tự mình thuật lại chuyện đã xảy ra ngày đó.

“Đường Phi……” Phượng Thần Anh nắm chặt tay hắn, thanh âm có chút khàn khàn: “Cho nên, hết thảy những chuyện này cũng không phải lỗi của ngươi, là bọn hắn chết cũng chưa hết tội.”

Đường Phi chấn động, nhìn về phía Phượng Thần Anh, Phượng Thần Anh thuận thế đem hắn kéo đến trong lòng mình, nhẹ nhàng ôm lấy. Có lẽ ban đêm này quá tịch mịch, cũng có lẽ là lúc này Phượng Thần Anh quá ôn nhu, quá chân thành tha thiết nhìn không ra một tia giả dối, mấy ngày qua luôn luôn ở trong ác mộng cùng sợ hãi mà vượt qua, cho nên Đường Phi không cự tuyệt ấm áp của hắn.

“Cám ơn ngươi……”

Một tiếng thở dài cùng lời cảm tạ biến mất ở trong gió đêm, Phượng Thần Anh hơi hơi gợi lên khóe môi.

—————–

3 responses

  1. Pingback: Xuyên Việt Chi Quy Đồ « Nak Tiểu Thư

  2. Pandanus255

    Đường Phi chuyến này dễ sa vào tay địch quá

    April 14, 2012 at 9:59 pm

  3. việc ác trước giờ anh làm cũng có ít đâu, cái việc thất đức của a này còn giết người ta thảm hơn ý,chỉ có khác ở chỗ 1 cái giết gián tiếp còn lần này là trực tiếp.Nói thật mình thấy ngược anh thụ này cũng đúng lắm,đọc mí bộ xuyên không mà giờ mới thấy có người làm ăn ko có đạo đức như anh này.
    Ko hiểu sao mấy người ác mà chết toàn được xuyên không đi tác oai tác quái không vậy?????

    August 25, 2013 at 7:35 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s