Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

XVCQD – C39

Chương 39: Đại hôn

Bóng đêm như mực, tuyết trắng như ngân. Tố Tâm viện ngẫu nhiên truyền ra hai ba thanh trầm rên rỉ trầm thấp cùng áp lực thở dốc, lại bị tiếng sột soạt của bão tuyết bao trùm.

Đường Phi cắn môi áp chế tiếng thở dốc thô trọng, đệm chăn trên giường sớm đã rơi loạn trên mặt đất, trên người không gì che chắn cũng không cảm thấy chút lãnh ý, ngược lại, nhiệt độ toàn thân bởi vì người nọ ở phía sau ra sức kích thích cùng vội vàng hôn nồng nhiệt mà càng ngày càng cao.

Bị cực hạn khoái cảm ăn mòn suy nghĩ của mình, Đường Phi theo động tác càng ngày càng cuồng dã của Phượng Thần Anh, ánh mắt dần dần mông lung mê ly.

“Không…… Được rồi……” Đường Phi thanh âm khàn khàn mang theo chút yếu thế hiếm thấy, Phượng Thần Anh bị dục hỏa làm hồng hai mắt, mang theo vô tận hưng phấn cùng động tình, động tác vẫn không dừng lại, cúi xuống ở bên tai hắn khẽ cắn, thanh âm ám ách: “Nói, nói ngươi nhận thua, ta sẽ bỏ qua ngươi……”

“Ngươi……” Đường Phi thét lớn một tiếng, nghiến răng nghiến lợi bài trừ một câu: “Nằm mơ!”

Phượng Thần Anh ôm lấy khóe môi nhíu mày: “Nằm mơ sao? Được rồi, nếu vậy chúng ta đây tiếp tục cùng nhau – ‘mộng xuân’!”

“Hỗn đản! Ân!” Đường Phi nhắm mắt rên rỉ một tiếng, lại bị Phượng Thần Anh quấn vào vòng xoáy cực lạc.

Lúc xuân tình ngừng lại, đã là sau nửa đêm. Phượng Thần Anh nghiêng người nằm ở phía sau Đường Phi, cúi đầu ở bên môi hắn ấn xuống liên tiếp nụ hôn, đầu ngón tay theo đường cong kiên nghị trên mặt hắn mềm nhẹ lưu luyến, trong mắt mang theo ấm áp quyến luyến cùng sủng nịch mà ngay cả bản thân cũng không phát hiện. Đường Phi đã sớm bị mê man, càng không có phát hiện mắt Phượng Thần Anh lơ đãng toát ra tình yêu.

Xoa mi tâm nhíu chặt của Đường Phi, Phượng Thần Anh bất đắc dĩ bật cười, hắn cũng không tưởng được mỗi lần đều càn rỡ như vậy, chỉ là Đường Phi thậm chí ngay cả loại chuyện này cũng cường thế không chịu thua, cho dù là nằm ở dưới thân hắn cũng muốn nắm giữ quyền chủ đạo, mỗi lần nhìn đến Đường Phi chủ động ngồi ở trên thắt lưng hắn, từ trên cao ánh mắt mị hoặc nhìn xuống cùng tươi cười, hắn đều có một loại cảm giác muốn cưỡng chế y…… Cái này, thật sự không thể trách hắn, chỉ cần là nam nhân tại loại thời điểm này đều đã sinh ra một loại dục vọng chinh phục mãnh liệt, đặc biệt người như Phượng Thần Anh cảm giác lại càng mạnh, mỗi lần ở đoạn đầu Đường Phi đều nắm giữ quyền chủ đạo, đáng tiếc đến đoạn sau thì…… Thật khiến người khác đau đầu, rõ ràng đã bị vây ở thế hạ phong, Đường Phi vẫn mạnh miệng không chịu nói nửa câu nhận thua, mỗi khi như thế Phượng Thần Anh liền khống chế không được bản thân đem Đường Phi hành đến nửa mê nửa tỉnh mới thu tay lại.

“Ai !” Phượng Thần Anh nhịn không được lại hôn lên môi Đường Phi, thở dài nói: “Vì cái gì ngươi không thể ở ta trước mặt yếu thế một lần chứ? Cho dù là một lần cũng tốt a……” Nói xong lại nghĩ tới cái gì, ngậm vào vành tai của hắn nhẹ giọng nói: “Thực xin lỗi, lần sau, ta sẽ ôn nhu một chút.”

Ngay tại thời điểm Phượng Thần Anh dùng ánh mắt vô hạn nhu tình nhìn chăm chú vào dung nhan lúc ngủ của Đường Phi, thì ngoài phòng có một tiếng cú kêu thê lương đánh vỡ ấm áp yên tĩnh trong phòng.

Phượng Thần Anh nháy mắt rùng mình, Đường Phi trong lòng mi phong giật giật, như là sắp tỉnh lại. Phượng Thần Anh thản nhiên nâng tay điểm thụy huyệt (huyệt ngủ) của hắn, Đường Phi nghiêng đầu mất đi tri giác.

“Hảo hảo ngủ, ta rất nhanh trở về.” Phượng Thần Anh ở khóe mắt Đường Phi hôn hôn, sau đó dùng áo ngủ bằng gấm thật dày đem Đường Phi bao kín, thực xác định sẽ không làm cho hắn cảm lạnh, mới tùy ý khoác một kiện áo choàng đi ra ngoài.

Phượng Thần Anh đem cửa đóng chặt không có tiếng động, miễn cưỡng dựa ở trên cửa, nheo mắt nhìn Vô Tướng quỳ gối trong tuyết.

“Thuộc hạ tham kiến Các chủ.” Vô Tướng thanh âm nặng nề áp lực từ trong khoang bụng truyền ra, còn mang theo vài phần ngọng nghịu, rất khó nghe rõ. Phượng Thần Anh chán ghét nhất thanh âm của hắn.

“Nói.” Phượng Thần Anh cũng không cho Vô Tướng đứng dậy, mà để cho hắn tiếp tục quỳ trên tuyết lạnh như băng thấm đến tận xương.

“Tần Nghị sẽ ở trong ngày mười lăm đó, trong tình huống không kinh động thánh giá, phái Hà Tịch ở Bách Lý Pha ngoài thành chặn lại quân đội của Tần Phiền, ý muốn dùng hoàng mệnh khống chế binh lực Tần Phiền, buộc hắn rời khỏi Miên Cẩm thành, mà Tần Nghị sẽ tự thân ở tại cổng phía Bắc hoàng thành chờ đợi Tần Phiền – chiêu hàng!” Vô Tướng tựa hồ một chút cũng không có cảm giác hàn ý, vẫn cúi đầu quỳ cung kính đem tình báo toàn bộ bẩm báo Phượng Thần Anh.

“Chiêu hàng? Bức lui?” Phượng Thần Anh dựa trên cửa một bộ dáng biếng nhác tùy ý, khóe miệng lại dẫn ra một độ cong trào phúng đến cực điểm — đem tươi cười đặc trưng của Đường Phi học đủ mười phần! “Tần Nghị thật đúng là đệ đệ tốt, hảo cho một thái tử rộng lượng già giặn, đại ca mình muốn bức cung tạo phản, hắn lại nghĩ như thế nào bảo trụ được mệnh đối phương, xem ra hắn đã biết Lương phó tướng kia là người của Tần Nhan. Nếu vậy, bổn tọa khiến cho hắn nếm thử tư vị cốt nhục tương tàn. Bảo Lương phó tướng cấp Tần Phiền một cái tin tức giả, nói – người của Tần Nhan sẽ ở Bách Lý Pha thiết lập cạm bẫy cùng binh mã chờ Tần Phiền đến. Về phần như thế nào ngăn cản Tần Nghị đi ra cửa Bắc, Thuần Vu Quyết kia hẳn là có thể giúp bận rộn một chút.”

Vô Tướng ánh mắt tối sầm lại, ôm quyền cung kính nói: “Dạ! Thuộc hạ tuân mệnh !”

Chính sự nói xong, Phượng Thần Anh nhưng không có cho Vô Tướng rời đi, mà là ánh mắt híp lại, lạnh lùng đánh giá hắn.

Vô Tướng trong lòng sợ hãi không yên, cũng không dám biểu hiện ra một tia chột dạ, chỉ có thể cứng rắn quỳ trên mặt đất chờ đợi mệnh lệnh Phượng Thần Anh.

“Sau khi chuyện này chấm dứt, Hà Tịch phải vĩnh viễn biến mất.” Phượng Thần Anh đông lạnh Vô Tướng, trong giọng nói không mang theo một tia tình cảm cùng độ ấm. “Nếu ngươi lựa chọn Hà Tịch, bổn tọa sẽ khiến cho ngươi chết, đến lúc đó cả hai ngươi, ai cũng sống không được. Ngươi nên rõ ràng, nếu bổn tọa muốn ngươi chết, cho dù là chủ nhân kia của ngươi, cũng không thể nào cứu được!”

“Thuộc hạ, hiểu được!” Thanh âm Vô Tướng không có một tia biến hóa, gương mặt không có đầy đủ ngũ quan lại càng không nhìn ra nửa điểm cảm xúc, chỉ là hai đấm ôm chặt hơi hơi run run, tiết lộ trong lòng hắn đang kinh hoàng cùng thống khổ.

“Cút.” Phượng Thần Anh lạnh lùng phun ra một chữ này, sau đó xoay người vào phòng.

“Thuộc hạ, cáo lui.” Vô Tướng đứng dậy, trong mắt mang theo tuyệt vọng trống rỗng. Nháy mắt, liền biến mất ở trong đêm tuyết.

Kế hoạch của Phượng Thần Anh, chính là muốn cho binh mã Tần Nghị cùng Tần Phiền chém giết lẫn nhau. Chỉ cần Tần Phiền nghĩ binh mã ngoài thành là do Tần Nhan phái đi, hắn nhất định trước khi chuyện xảy ra bố trí sát chiêu. Như vậy đến lúc đó nhân mã Tần Nghị chẳng những không thể đem Tần Phiền ngăn lại, còn có thể bị chết vô số. Đến lúc đó đừng nói bức lui, cho dù tự cứu cũng không làm được. Về phần làm cho Thuần Vu Quyết “giúp bận rộn một chút”, chính là để Vô Tướng phái người giả làm người của Tần Phiền cướp đi hắn, tung tin giả làm rối loạn trận tuyến, khi đó Tần Nghị thu được tin tức nhất định sẽ không tái bận tâm tình cảm huynh đệ, trình diễn một tiết mục huynh đệ tương tàn. Đợi cho binh lực hai bên mệt mỏi tổn thất không sai biệt lắm, binh mã của Phượng Thần Anh cùng Tần Nhan sẽ xuất hiện, khống chế đại cục. Phượng Thần Anh sẽ không để cho Tần Phiền rơi vào tay người khác, bởi vì bọn họ còn có vướng mắc chưa giải quyết xong! Hết thảy chuyện này, đều ở trong khống chế của Phượng Thần Anh!

—————–

Phượng Thần Anh giúp Đường Phi đem đai lưng thắt lại chỉnh tề, sau đó thuận thế ôm lấy eo hắn, đem cằm gác trên bờ vai của hắn, khẽ cười nói: “Đường Phi của ta thật sự là anh tuấn tiêu sái, tuấn dật vô song, hôm nay sợ là còn muốn nổi bật hơn cả tân lang.”

Đường Phi nheo mắt liếc hắn một cái, xuy xuy nói: “Ngươi đem ta biến thành như vậy là muốn làm cho Tần Nhan hận ta cả đời?” Một thân xiêm y hoa quý vô song, rêu rao vô cùng quả thật rất bắt mắt, hơn nữa Phượng Thần Anh vì hắn còn cố ý đặt chế đồ trang sức phù hợp, Đường Phi lạnh lùng cười, nếu như không nói, không chừng khắp thiên hạ mọi người đều nghĩ đến hắn mới là tân lang đi?

“Ta nghĩ phải thay đổi, thân quần áo này vẫn là nên đợi thời điểm ngươi thành thân ta sẽ mặc vào, bắt cóc tân nương của ngươi sẽ thấy có cảm giác thành tựu.” Đường Phi nói xong liền nghiêng đầu kéo xuống trâm cài tóc phát quang bốn phía đặt sang bên cạnh, xả hạ lang hoàn bội ngọc bên hông để trên bàn, sau đó bắt đầu cởi quần áo.

Phượng Thần Anh cười cười, tiến lên giúp hắn cởi bỏ y khấu, nói: “Ban ngày ban mặt liền câu dẫn ta, ta còn như thế nào có thể thành thân? Chỉ sợ sẽ càng ngày càng không ly khai ngươi…… Huống chi, nếu ta muốn thành thân, tân nương tử chỉ có khỏa đường tâm là ngươi– ân!” Phượng Thần Anh ôm bụng, cười khổ: “Chiêu đánh lén này như thế nào học được ?”

Đường Phi đem quần áo tùy ý vứt trên mặt đất, chỉ mặc nội ý đến tủ quần áo tùy tiện chọn một bộ quần áo tố sắc, sau đó trở về cấp Phượng Thần Anh, ý bảo hắn giúp mình đem quần áo thay đổi.

Phượng đại các chủ bị giáng cấp xuống làm tiểu tư, nhận mệnh cầm quần áo, từng kiện từng kiện giúp Đường Phi thay, cuối cùng còn chưa hết hy vọng hỏi: “Có suy xét đến chuyện làm nương tử của ta? Đến lúc đó, ngươi chính là ‘nhất nhân chi hạ, vạn nhân chi thượng’ (dưới một người mà trên vạn người), đương gia chủ mẫu của Phượng Tê Các!”

“Nhất nhân chi hạ, vạn nhân chi thượng? Đương gia chủ mẫu?” Đường Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm Phượng Thần Anh, ngữ khí nguy hiểm.

“Ách, không, là một người đứng trên vạn người, không dưới ai cả, ngươi vĩnh viễn đều là ở mặt trên của ta. Không phải chủ mẫu, là một vị nam chủ nhân khác của Phượng Tê Các!” Phượng Thần Anh lập tức sửa miệng, sắc mặt túc mục nghiêm túc.

Đường Phi trầm mặc nửa ngày, sau đó phiêu Phượng Thần Anh liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Thời điểm không còn sớm, nếu không đi chỉ sợ tân nương tử người ta đã đều đến.” Nói nhiên liền dẫn đầu bước ra.

Phượng Thần Anh ánh mắt vi ám, nhẹ nhàng nói câu “Ta là nghiêm túc”, đáng tiếc Đường Phi không có nghe thấy.

Khi Phượng Thần Anh cùng Đường Phi tới, Hiền vương phủ đã bố trí vui mừng lộng lẫy, đi tìm tân lang Tần Nhan còn chưa có tới kịp, đội ngũ đón dâu khổng lồ cũng đã diễn tấu sáo và trống đến trước cửa vương phủ. Phượng Thần Anh cùng Đường Phi chỉ có thể đưa lên hạ lễ trước, cùng một đống lớn khách nhân đứng ở cửa chờ tân lang đi ra tiếp kiệu.

Kiệu lớn rộng mở hoa lệ đứng ở cửa chính vương phủ, đội ngũ đón dâu cùng đưa thân tiền hô hậu ủng khổng lồ đồ sộ, kèn pháo đốt thổi suốt một đường đi cũng không ngừng lại, bày ra cảnh tượng vui mừng, rất khí phái! Đám nữ tử trong thành lại là hâm mộ cùng ghen tị, đồng loạt nhìn kiệu hoa vẻ mặt u oán, nghe nói tân nương tử kia hôn phục hoa quý chi cực, kim ti ngân tuyến đều dùng đến mười cuốn! Trên mũ phượng kia có gắn một viên đại dạ minh châu, đồ sức trên khăn quàng vai kia hẳn là do người được xưng “Thiên hạ đệ nhất châm” Hồng Tú Nương thêu ra đi! Chỉ cần một món mũ phượng hay khăn quàng vai, cũng đã là vô giá! Trượng phu ưu tú nhất, hôn lễ tối long trọng, hôn phục tối hoa quý, đây đều là ước mơ tha thiết của hết thảy nữ nhân. Hiền vương phi có thể có được hết thảy này, sao lại không khiến cho người hâm mộ, sao lại không khiến cho người đố kỵ cơ chứ?

Một trong số đội ngũ đưa thân của gia quyến nữ phương, dùng đồng tiền hướng không trung ném lên, có một người khác tay cầm hoa đấu, đem ngũ cốc, đậu tử cùng với tiền tài, trái cây và những thứ khác rắc ở trước cửa. Đám hài tử vây quanh xem cười đùa đi tranh đoạt, Đường Phi xem nghi hoặc, Phượng Thần Anh thừa cơ ôm lấy thắt lưng Đường Phi, mỉm cười ghé vào lỗ tai hắn giải thích, người trước tên là “Tát đầy trời tinh”, người sau là “Tát cốc đậu”, nghe nói chỉ dùng để tránh bị thần giữ cửa ngăn cản tân nương tử đi vào, còn cái kia là để tìm kiếm may mắn.

Đường Phi không có để ý động tác nhỏ của Phượng Thần Anh, mà là vẻ mặt hiểu rõ gật gật đầu, hứng thú quan sát tiết mục hôn lễ cổ đại này. Phượng Thần Anh ôm thắt lưng hắn nhìn sườn mặt tuấn lãng, cười vẻ mặt lo lắng. Không chú ý tới trong đám người có nhiều kẻ dùng ánh mắt bất khả tư nghị, đang nhìn hai người bọn họ.

Ở một tiếng “Tân lang nghênh kiệu” vừa hô to, Tần Nhan đầu đội kim quan, một thân hỉ phục đỏ thẫm, mang theo vui mừng ấm áp mỉm cười chậm rãi đi ra, vẻ mặt vui vẻ, bộ dáng tinh thần đầy đủ, làm cho người ta hoàn toàn nhìn không ra kỳ thật hắn là tối hôm qua mới từ vùng bị thiên tai gấp gáp trở về.

Đứng ở trước kiệu hoa, Tần Nghị vươn chân phải ở trên cửa đá một chút. Bà mối ở một bên cao hứng hát vang: “Lạc kiệu!” Một vị nữ quyến trong đội ngũ đưa thân tự mình mở ra kiệu môn, nghênh đón tân nương tử hạ kiệu. Trong nháy mắt, tân khách cùng dân chúng vây xem ở đây đều nhịn không được kinh hô một tiếng, cũng không phải nhìn thấy hình dáng tân nương tử được che dưới bức rèm khăn đỏ, mà là hôn phục này, kim phượng giương cánh, tường vân quanh quẩn, mũ phượng đẹp mắt quanh co khúc khuỷu vô song, đều so được với năm đó Hoàng Thượng lập hoàng hậu! Như vậy có thể thấy được đương kim Thánh Thượng đối với nhi tử này coi trọng cùng sủng ái như thế nào!

Lập tức trong Hiền vương phủ, một trung niên phụ nhân mặc lễ phục vui mừng, cười không khép miệng đi ra, đem một chuỗi đồng tâm kết đỏ thẫm giao cho tân lang tân nương.

Đường Phi xem cái này lại không hiểu ra sao, rất có hứng thú dắt ống tay áo Phượng Thần Anh hỏi: “Cái này là có ý tứ gì?”

Phượng Thần Anh nhìn Đường Phi bởi vì bị vui mừng không khí cuốn hút, sau khẽ nhếch khóe môi, chịu đựng xúc động muốn hôn lên, siết chặt thắt lưng hắn, kề sát vào bên tai nhẹ giọng nói: “Kia gọi là khiên khăn, muốn từ trong nhà tân lang tìm một vị nữ nhân có phúc khí tới làm, người này chính là nhũ mẫu của Tần Nhan. Khiên khăn chi lễ này là Hán nhân chúng ta truyền lại từ mấy ngàn năm nay, ý nghĩa phu thê đồng tâm, dắt tay đồng lão.”

“Nguyên lai là như vậy!” Đường Phi không chuyển mắt, nhìn chằm chằm hiện trường hôn lễ, cũng không có chú ý tới hành động của Phượng Thần Anh càng ngày càng ái muội, hiển nhiên đã bị hôn lễ truyền thống của hoàng gia hoàn toàn hấp dẫn. Giờ phút này Đường Phi trong lòng chỉ có một ý tưởng: Hôn lễ long trọng chính thống của hoàng gia, chỉ sợ là hiện đại nhân cũng không có biện pháp tưởng tượng đi? Cái gọi là “Hôn lễ thế kỷ” mấy trăm triệu hay thậm chí là mấy tỷ, quả thực cũng không có cách nào so với ở đây!

Tần Nhan nắm một đầu của dây đỏ, cùng tân nương tử đồng thời xoay người, ánh mắt lơ đãng đảo qua nơi nào đó, tươi cười trên mặt thoáng chốc đông cứng. Hắn nhìn thấy đúng là Phượng Thần Anh cùng Đường Phi, hai người thân mật! Tần Nhan thu liễm tâm thần, bình tĩnh nắm tay tân nương tử đi vào Hiền vương phủ, trong mắt đã không còn ôn nhu vừa rồi, ngược lại dẫn theo một tia lãnh ý cùng hận ý.

Phượng Thần Anh không có nhìn hắn, từ đầu tới đuôi ánh mắt hắn thậm chí còn không có dừng lại ở trên người hắn quá một khắc! Từ trước cặp phượng mâu kia chỉ chú ý chính mình, giờ phút này chỉ dừng lại ở trên thân nam nhân kêu là Đường Phi kia! Tần Nhan tươi cười trên mặt không thay đổi, hận ý khắc cốt ghi tâm trong mắt lại càng ngày càng đậm.

Phượng Thần Anh không có chú ý tới biến hóa của Tần Nhan, đôi môi mỏng làm bộ lơ đãng ở trên mặt Đường Phi nhẹ nhàng đảo qua, trước khi đợi hắn phản ứng liền nói: “Chúng ta vào đi thôi, không cùng Tần Nhan nói hai ba câu chúc mừng, ta sẽ băn khoăn.”

Đường Phi khóe môi khẽ nhếch, mang theo ý tứ hàm xúc trêu tức nói: “Ngươi sẽ không nhất thời xúc động cướp tân lang đi ?”

Phượng Thần Anh khẽ nhíu mày, tay nắm thắt lưng liền căng thẳng, đem Đường Phi kéo vào trong lòng chính mình, ngữ khí mang tiếu ý: “Ta đã có tân lang, vì sao còn muốn cướp của người khác?”

Đường Phi ngạc nhiên, mặt ửng đỏ khó có được, tránh đi ánh mắt nóng rực của Phượng Thần Anh, dùng khửu tay đỉnh đỉnh thắt lưng hắn, mất tự nhiên nói: “Không phải nói muốn chúc mừng người ta, sao còn đứng ở đây?” Nói xong liền tránh khai ôm ấp của Phượng Thần Anh đi vào.

Phượng Thần Anh trên mặt tươi cười càng lớn, nhanh chóng đi theo.

Hiền vương đại hôn, đương kim Thánh Thượng sẽ thân lâm chủ trì, nhưng Hoàng Thượng còn chưa tới, cho nên chuyện bái đường này phải tuyển giờ lành khác, chỉ chờ thánh giá thiên tử liền có thể bái đường. Vương phi trước bị đưa vào tân phòng chờ, mà Hiền vương thì ở tại đại sảnh tiếp khách. Tham dự đều là vương tôn công tử Tần gia, trừ bỏ Thừa vương Tần Phiền nghe nói nhiễm phong hàn ở nhà tĩnh dưỡng, cùng với thái tử Tần Nghị hộ tống thánh giá ở bên ngoài, những huynh đệ khác của hắn đều đến, hắn đương nhiên muốn đích thân ra tiếp đón.

Mà Phượng Thần Anh bên kia, cũng đồng dạng náo nhiệt phi phàm. Ách, phải nói, phiền toái không ngừng.

Phượng Thần Anh vừa xuất hiện, những mỹ nam tử từng có qua “giao tình” đặc thù đều tụ lại đây, đối Phượng Thần Anh phao mị nhãn, đồng thời cũng cấp Đường Phi ánh mắt khinh thị cùng khinh bỉ.

Đợi Phượng Thần Anh thật vất vả đuổi bọn họ đi, lôi kéo Đường Phi vừa muốn giải thích, một nhóm người khác lại vây quanh qua đây.

“Phượng Các chủ, đã lâu không thấy! Ngươi xem, chỉ cần địa phương có ngươi, liền nhất định sẽ có một đống lớn tiểu mỹ nhân hướng ngươi yêu thương nhung nhớ!”

“U, Phượng Các chủ, như thế nào gần đây không có ở Hương lâu nhìn thấy ngươi? Nghe nói đầu bài tiểu quan Thiên Thiên còn nhớ kỹ ngươi a!”

“Phượng Các chủ gần đây khí sắc không tồi! Có phải hay không kim ốc tàng kiều cho nên mới mặt mày hồng hào đi?”

“Người này sẽ không phải chính là vị ‘Kiều’ kia của Phượng Các chủ đi? Đây — cùng với trước kia kém quá xa a?”

“Phượng Các chủ hơn tháng không thấy, khẩu vị cũng thay đổi a? Vị này –” Người nọ dùng ánh mắt ở trên người Đường Phi cao lớn anh tuấn dương cương quét một vòng, cười nói: “Phượng Các chủ, ngài áp trụ được hắn ?”

“Ha ha ha! Sợ là vị này giường kĩ (kĩ thuật trên giường) vô song, đem Phượng Các chủ mê hoặc đi? Thật sự là nhìn người không thể nhìn tướng mạo a!”

Tất cả đều là đám bằng hữu của Phượng Thần Anh ăn chơi đàng điếm trước kia trêu ghẹo, đồng thời có vài vị cũng là quan viên quan trọng của triều đình, đối với Tần Nhan rất là ủng hộ, trừ phi tình huống đặc biệt, nếu không Phượng Thần Anh sẽ không tự tìm phiền toái đi đắc tội bọn họ.

Đường Phi nghe xong một câu sắc mặt liền lạnh thêm một phần, Phượng Thần Anh ở một bên nhìn xem, mồ hôi lạnh ứa ra, ở thời khắc mấu chốt Đường Phi sắp bùng nổ, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Các ngươi vui đùa hơi quá đáng, cũng không nhìn xem hôm nay là trường hợp gì!”

Mấy người sửng sốt, quay mặt nhìn nhau một hồi, trong đó có một người thấy Phượng Thần Anh là thật sự phẫn nộ, sợ vui đùa quá mức sẽ không xong, liền nhanh chóng cười ha ha nói: “Phượng Các chủ, ngươi cũng không phải không biết chúng ta, bình thường ngoài miệng sẽ không như vậy, chỉ là hôm nay ngày vương phủ đại hôn, trong lòng cao hứng uống nhiều mấy chén, nói chút mê sảng, thỉnh phượng Các chủ đại nhân đại lượng không cần cùng chúng ta so đo!”

Thấy bọn họ hạ nước, Phượng Thần Anh cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, lộ ra một cái tươi cười, giải thích: “Vị này cũng không phải là công tử thị cơ trong phủ ta, chỉ là một bằng hữu của Phượng mỗ, gọi là Đường Phi.” Nói xong, liền lôi kéo Đường Phi tiến lên giới thiệu: “Đường Phi, vị này là Hộ Bộ Thượng Thư Lý đại nhân, vị này là Bộ Binh Thượng Thư Lưu đại nhân, vị này là Lễ bộ Thị Lang Phương đại nhân, còn có vị này, là tướng thủ thành Miên Cẩm Vệ tướng quân.”

Đường Phi mỉm cười đối bọn họ gật đầu có lệ, trong lòng cười lạnh, toàn bộ đều là trọng thần triều đình, xem ra Tần Nhan này không đơn giản, Tần Nghị muốn thuận lợi đi lên ngôi vị hoàng đế, quả thực chính là người si nói mộng! Nghĩ đến đây, Đường Phi trong lòng lại không khỏi lo lắng, nếu thật là Tần Nhan thắng, Hà Tịch chẳng phải sẽ……

Mấy vị đại nhân kia nhìn đến Đường Phi vẻ mặt đạm mạc, bộ dáng không muốn thân cận, trong lòng cũng rất là khó chịu, nhưng ngại Phượng Thần Anh bọn họ cũng không tiện phát hỏa, hắn thế nhưng là người hậu thuẫn bên cạnh Hiền vương, đắc tội không nổi! Cho nên chỉ hậm hực tùy tiện hàn huyên hai câu liền qua bàn khác, đối với lời Phượng Thần Anh nói Đường Phi chỉ là “bằng hữu”, đánh chết bọn họ cũng không sẽ tin, vừa rồi ở thời điểm đón dâu bọn họ rành mạch nhìn thấy động tác ái muội của hai người! Xem ra địa vị Đường Phi kia ở trong lòng Phượng Thần Anh, cũng không đơn giản!

“Đừng nóng giận, bọn họ chỉ là nói vu vơ mà thôi, cũng không có ác ý.” Phượng Thần Anh lặng lẽ lôi kéo tay Đường Phi dỗ dành: “Còn có mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt này, từ khi có ngươi ta đã không còn đặt chân qua, cái này ngươi hẳn là so với ai khác cũng đều rõ ràng hơn.”

Đường Phi rút tay mình về, nghiêm mặt lạnh lùng dùng cằm điểm điểm phía sau hắn, nói: “Người đã đến, không phải nói muốn đi chúc mừng?” Nói xong liền chuyển thân, đi đến một góc tối bên bàn ngồi xuống, tự rót tự uống.

Phượng Thần Anh bất đắc dĩ thở dài, sau đó thay đổi một bộ dáng mỉm cười, xoay người đối Tần Nhan đã đến phía sau hắn nói: “Chúc mừng, rốt cục đã thành thân, về sau ta muốn làm nghĩa phụ của nhi tử ngươi!”

Tần Nhan sửng sốt, cũng thản nhiên nở nụ cười, nói: “Nghĩa phụ của con ta? Lời này ngươi cũng dám nói ra miệng.” Trong giọng nói thế nhưng không có một chút trách tội hoặc không tình nguyện, ngược lại có thản nhiên chờ mong.

Tần Nhan ở Đường Phi trên bàn kai nhìn lướt qua, thấy Đường Phi chính là lạnh nhạt uống rượu dùng bữa, bộ dáng thản nhiên tự đắc, yên tâm không thôi làm cho Tần Nhan trong lòng lửa giận lại thiêu vượng thêm vài phần.

Hắn liền như vậy chắc chắn Thần Anh sẽ không cùng mình phát sinh cái gì?! Tần Nhan ánh mắt lạnh lùng, cảm thấy đã có chủ ý. Cố ý quay đầu để sát vào bên tai Phượng Thần Anh nhẹ giọng nói: “Đã bố trí tốt sao?”

Phượng Thần Anh sửng sốt, theo bản năng né tránh ra sau, trên mặt tươi cười không giảm, thanh âm áp cực thấp trả lời: “Đương nhiên, chỉ chờ bọn họ mắc câu.”

Đối với xa cách của Phượng Thần Anh, Tần Nhan trong mắt xẹt qua một tia thống khổ cùng hận ý, nhưng lập tức che dấu đi, vẻ mặt cô đơn nói: “Thần Anh, ngươi trốn ta?”

Nhìn đến Tần Nhan mắt tràn đầy ủy khuất cùng mất mát, Phượng Thần Anh ngẩn người, ngữ khí mềm nhẹ đối hắn nói: “Như thế nào được? Chỉ là trường hợp hôm nay có vẻ đặc thù, nếu đưa tới người khác hiểu lầm nói lung tung, đối với ngươi không tốt.”

Nghe được giải thích, Tần Nhan sắc mặt hơi dịu lại, biết Phượng Thần Anh vẫn là vì hắn suy nghĩ, giương mắt nhìn hắn, ngữ khí kiên định: “Tương lai ta nhất định sẽ làm cho ngươi danh chính ngôn thuận đứng ở bên người của ta.”

Phượng Thần Anh chấn động, từ trước hắn vẫn rất muốn nghe Tần Nhan đối hắn nói loại hứa hẹn này, nhưng hôm nay hắn rốt cục nghe được, lại không có một chút cảm giác cao hứng, ngược lại cảm thấy phiền toái bất an. Không biết như thế nào trả lời, Phượng Thần Anh chỉ có thể thản nhiên gật gật đầu.

Tần Nhan trong lòng chợt lạnh, hai đấm nắm chặt giấu ở trong ống tay áo rộng thùng thình, nguyên lai, Thần Anh cả hứa hẹn của mình cũng không để ý sao? Trong mắt nhiều điểm hàn quang, không, chỉ có hắn mới có tư cách đứng ở bên cạnh Thần Anh, thiên hạ này cũng chỉ có Thần Anh có thể cùng hắn chung hưởng! Vô luận là ai, chỉ cần dám trở ngại hắn, hắn nhất định sẽ làm cho đối phương chết không có chỗ chôn!

Cảm nhận được biến hóa của Tần Nghị, Phượng Thần Anh trong lòng nghi hoặc, đang muốn mở miệng, Phúc vương Tần Chiêu đã hướng bọn họ đi tới.

Tần Chiêu là tam hoàng tử của đương kim hoàng đế, hắn thân thiết lôi kéo tay Tần Nhan, cao hứng nói: “Nguyên lai Ngũ đệ tránh ở nơi này, làm hại vi huynh hảo tìm, đến, vài vị huynh đệ đều chờ cùng ngươi uống một ly đó!” Nói xong liền lôi kéo Tần Nhan đi mất, cả xem cũng không có xem Phượng Thần Anh liếc mắt một cái.

Phượng Thần Anh buồn cười, không phải chỉ là hai năm trước đoạt của hắn một hoa nương thôi sao, vẫn còn ghi hận đến bây giờ? Lắc đầu, Phượng Thần Anh xoay người hướng Đường Phi đi đến.

“Như thế nào, một mình uống rượu không buồn?” Phượng Thần Anh ngồi ở bên cạnh Đường Phi, nâng tay lấy qua chén rượu của hắn, đem rượu còn lại trong chén uống một hơi cạn sạch.

Đường Phi liếc trắng mắt, mặc kệ hắn, cầm lấy chiếc đũa dùng bữa.

“Ngươi thật sự không để ý tới ta?” Phượng Thần Anh buông cái chén, ở trên vai hắn giả bộ đáng thương.

Đường Phi mặt đỏ lên, quét mắt nhìn người chung quanh, một đám đều dùng ánh mắt ái muội cùng sáng tỏ nhìn bọn họ. Tức giận đánh lên trên đầu hắn một cái, thấp giọng quát: “Đứng đắn một chút cho ta! Cũng không nhìn xem đây là trường hợp gì!”

Phượng Thần Anh vỗ về địa phương bị đánh, ủy ủy khuất khuất ngồi ngay ngắn, lại vẫn là dính sát vào người Đường Phi.

Những người đang âm thầm quan sát đều đồng loạt hấp một ngụm khí lạnh — Úc! Đường Phi này đến tột cùng là thần thánh phương nào? Cư nhiên có thể dễ dàng sai bảo Phượng Thần Anh?!

Đám vương gia cũng đồng dạng đang âm thầm quan sát, ánh mắt vi thiểm, trong lòng đều tự có tính toán của riêng mình. Tần Nhan trên mặt tiếu ý lại biến mất vô tung vô ảnh, trong lòng sát ý nảy sinh.

Đường Phi gân xanh trên trán run lên, cố gắng đè nặng dục vọng muốn hành hung Phượng Thần Anh một trận, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn hỏi: “Các vương gia đều đến đông đủ? Vì cái gì không thấy Tần Nghị?”

Phượng Thần Anh trong lòng rùng mình, cố ý làm bộ như ủy khuất nói: “Tiểu Phi Phi, ngươi cư nhiên trước mặt của ta để ý một nam nhân có tới hay không……”

Tiểu cái đầu của ngươi, Phi cái đầu của ngươi! Đường Phi áp chế nắm đấm rục rịch trong lòng mình, không thể động thủ lần nữa, đã chọc đủ người chú ý, hắn cũng không muốn trước khi trở về lại một lần nữa trở thành vật hi sinh tranh đoạt hoàng quyền!

“Mặc kệ các ngươi có chủ ý gì, tóm lại lúc này đây, không cần đem ta liên lụy vào!” Đường Phi sắc mặt lạnh xuống, ngữ khí lại không tốt.

Phượng Thần Anh ánh mắt híp lại, cười tiến đến bên tai hắn nói: “Sẽ không, ta tuyệt đối sẽ không tái làm cho chuyện nguy hiểm như vậy phát sinh.” Nghĩ nghĩ, Phượng Thần Anh lại bỏ thêm một câu: “Cho dù thật sự không cẩn thận đem ngươi cuốn vào, ta cũng sẽ đánh cược một cái mạng đi bảo hộ ngươi.”

Đường Phi chấn động, xoay qua không hề để ý đến hắn.

“Đường Phi, ta nói, đều là thật sự.” Phượng Thần Anh tiếp tục ở bên tai Đường Phi nỉ non, thanh âm nhỏ đến cơ hồ không nghe thấy: “Ta biết trải qua chuyện kia, ngươi sẽ không tái tin tưởng ta, nhưng ta vẫn muốn nói cho ngươi, ta là thật sự yêu thương ngươi ……”

Đường Phi bất vi sở động cúi đầu ăn món ngon mỹ vị, như là không có nghe thấy Phượng Thần Anh mơ hồ nỉ non. Chỉ là trong mắt lóe ra gợn sóng, tiết lộ hắn giờ phút này trong lòng đang kích động vô thố.

——————-

Lời tác giả: các thân ái đoán thử xem Tiểu Phượng nhi học nói câu “Yêu thương ngươi” kia, là thật tâm hay là giả ý? Nếu Bích Thủy làm cho Hà Tịch thực thê thảm đi, các thân ái cũng sẽ làm cho Bích Thủy càng thê thảm hơn sao? Những ai thích Hà Tịch cứ thử nói xem ~

5 responses

  1. Pingback: Xuyên Việt Chi Quy Đồ « Nak Tiểu Thư

  2. Pandanus255

    Thanks.

    April 18, 2012 at 11:37 pm

  3. Uchita Sasuke

    ta thích Hà Tịch, tác giả mah làm Hà ca của ta bị thương thì . . . . .

    April 21, 2012 at 9:53 pm

  4. Thankssssss^o^

    May 22, 2014 at 11:09 pm

  5. Kaka

    Ta h mớj đọk truyện nàx. Hay quá lun. Thank editor nhiều. T rất thík phượng thần anh vs đường phj. Hj vọng hà tịch ko phảj ngườj thứ 3

    October 6, 2015 at 12:58 am

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s