Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

XVCQD – C81

Chương 81: Đệ bát thập nhất chương

Đường Phi trong bóng đêm sờ soạng hồi lâu, nhưng vẫn không tìm thấy đường ra ngoài.

Bốn phía không ngừng truyền đến thanh âm sắc nhọn tức giận la mắng của một nữ nhân.“Cẩu tạp chủng”, “Mẹ ngươi là thứ không biết xấu hổ”, “Ngươi như thế nào không chết đi”, thanh âm này vĩnh viễn là ác mộng của Đường Phi, cho dù chủ nhân thanh âm đã sớm chết.

Hai tay run nhè nhẹ áp ở trên tường, ác mộng kia làm cho Đường Phi cảm thấy vô hạn sợ hãi, hắn chỉ có thể dọc theo chân tường ở cái địa phương xòe tay không thấy ngón, chậm rãi đi tới. Không biết chính mình đã đi bao lâu, cũng không cảm thấy mệt, hắn không dám lên tiếng, cũng không dám cầu cứu, cứ như vậy tâm tình sợ hãi vô mục đích tiếp tục bước đi, chỉ cần có thể cách nữ nhân kia càng xa càng tốt.

“Đường Phi, Phi nhi, Phi nhi……”

Một đạo thanh âm trầm thấp ôn nhu từ chỗ rất gần truyền đến, Đường Phi sửng sốt, dừng cước bộ, ngưng thần yên lặng nghe.

“Phi nhi, Phi nhi của ta, ta ở đây, lại đây, ta ở đây nơi này chờ ngươi……”

Thanh âm cực quen thuộc, có thể làm cho người ta trầm luân, ôn nhu đến mức khiến cho Đường Phi giảm bớt sợ hãi cùng bất an trong lòng. Là ai? Là ai sẽ ôn nhu gọi tên hắn như vậy? Từ thời điểm giọng nam âm nhẹ nhàng này xuất hiện, thanh âm nữ nhân kia dần dần nhỏ xuống.

Một tia sáng ấm áp xuyên thấu màn đêm hắc ám chiếu rọi ở trên người Đường Phi, hào quang đến đột ngột làm cho Đường Phi theo bản năng dùng tay che ở trước mắt.

“Phi nhi, ta ở đây nơi này, lại đây, ta sẽ dẫn ngươi rời đi.”

Tiếng nói tràn ngập nhu tình và yêu thương cơ hồ khiến Đường Phi bị dìm chết, Đường Phi buông tay, theo hướng ánh sáng kia chậm rãi nhìn lại.

Phượng Thần Anh ôn nhu mỉm cười đang đứng ở phía trước hắn, hướng hắn mở ra ôm ấp, câu lên khóe miệng: “Phi nhi, lại đây, ta yêu ngươi.”

“Thần Anh……” Sợ hãi trong lòng bị đuổi tản ra, thanh âm nữ nhân đó cũng hoàn toàn biến mất, Đường Phi kinh hỉ nhìn Phượng Thần Anh, hướng về hắn chạy tới.

Ngay tại thời điểm hắn sắp chạm đến Phượng Thần Anh, mặt đất vững vàng bỗng nhiên sụp xuống, trong lúc mành chỉ treo chuông, Đường Phi một tay bám lấy bên cạnh. Ngẩng đầu nhìn lại, Phượng Thần Anh đang đứng ở bên cạnh nhìn hắn, trên mặt ôn nhu tươi cười không còn thấy, trong mắt cũng không có nhu tình quen thuộc, biểu tình lãnh khốc mà tàn nhẫn.

“Thần Anh, cứu ta……” Cho dù thấy được biểu tình Phượng Thần Anh bỗng nhiên biến hóa, Đường Phi vẫn nhịn không được hướng hắn cầu viện, hắn không tin Phượng Thần Anh sẽ nhìn hắn rơi vào trong vực sâu vạn trượng.

Phượng Thần Anh không nói gì cũng không có động, chỉ mắt lạnh nhìn hắn.

Đường Phi không dám tin nhìn Phượng Thần Anh, thanh âm nữ nhân lại vang lên ở bên tai.

“Cẩu tạp chủng! Ngươi như thế nào không chết đi, ngươi như thế nào không chết đi! Đều là ngươi, đều là ngươi phá hủy gia đình của ta!”

Chết? Đi tìm cái chết?

Cùng Phượng Thần Anh vô tình nhìn nhau, tuyệt vọng dần dần tràn ngập trong lòng, Đường Phi buông lỏng tay, để mặc bản thân rơi vào trong bóng đêm vô tận.

“Đường Phi, Đường Phi!”

Thanh âm bao hàm lo lắng cùng thống khổ cố gắng đè thấp, Đường Phi thống khổ giãy dụa, rồi sau đó mạnh mẽ mở mắt, mồ hôi đầm đìa thở hổn hển, ánh mắt mờ mịt mà trống rỗng.

“Đường Phi, Đường Phi, ngươi tỉnh, rốt cục tỉnh!”

Bàn tay hơi lạnh xoa hai má nóng bỏng của mình, cảm giác thực thoải mái, Đường Phi theo bản năng nâng tay bắt được cặp tay kia. “Loảng xoảng, loảng xoảng” mấy tiếng làm cho Đường Phi chấn động, rốt cục chân chính tỉnh lại.

“Đường Phi, ngươi nghe thấy ta nói chuyện sao? Đường Phi, ta là Hà Tịch, ta đến đây, ta đến đây !” Hà Tịch áp lên gương mặt tái nhợt gầy yếu của Đường Phi, cắn răng đem nước mắt nhẫn trở về, nhưng nó vẫn không chịu khống chế chảy xuống dưới. Phượng Thần Anh đến tột cùng đối Đường Phi làm cái gì, khiến cho hắn thậm chí ngay cả trong mộng cũng tuyệt vọng như vậy! Hắn thống khổ thay Đường Phi, càng hận Phượng Thần Anh !

“Hà Tịch……” Đường Phi bỗng dưng nắm chặt tay Hà Tịch, gian nan khởi động thân thể, thiết liên trên hai cổ tay theo động tác mà “loảng xoảng” rung động.

“Cẩn thận !” Hà Tịch thanh âm nghẹn ngào dìu Đường Phi ngồi xuống, cố gắng không cho chính mình khóc thành tiếng, một giọt nước mắt rơi xuống trên mu bàn tay Đường Phi.

Nước mắt nóng bỏng làm cho Đường Phi run rẩy: “Đừng khóc.” Đường Phi cúi đầu thấp giọng nói: “Đây đều là ta tự làm tự chịu, không đáng cho ngươi vì ta rơi lệ.” Nếu lúc trước nghe lời Hà Tịch nói, hắn hôm nay sẽ không rơi vào tình thế như vậy đi? Thật là tự làm bậy không thể sống.

Hà Tịch cắn răng đem lệ trên mặt nhẫn xuống, ôm cổ Đường Phi, ghé vào bên tai hắn thấp giọng nói: “Đường Phi, ta không có bao nhiêu thời gian. Nghe đây, có người đang giúp ngươi, ta cũng không biết người kia là ai, chính hắn cho ta biết ngươi bị nhốt, muốn ta tới cứu ngươi. Nhưng thiết liên tử này ta nghĩ rất nhiều phương pháp đều phá không được, ngươi phải suy nghĩ biện pháp để Phượng Thần Anh tự nguyện mở khóa cho ngươi. Ba ngày sau thiên hạ sẽ đại loạn, thời điểm đó Phượng Thần Anh không thể chú ý, ta sẽ thừa dịp ở phía sau tới cứu ngươi đi. Nhớ kỹ, ngươi chỉ có thời gian ba ngày!” Kỳ thật hôm nay nếu không phải đâu đó có điểm nhiễu loạn, buộc Phượng Thần Anh bỏ đi xử lý, hắn cũng không cơ hội lẻn vào.

Nói xong, Hà Tịch lui khai, thật sâu nhìn Đường Phi liếc mắt một cái, sau nâng tay hướng trên mặt vung lên, cư nhiên biến thành bộ dáng một người khác! Đường Phi kinh ngạc nhìn Hà Tịch, khuôn mặt này hắn nhận thức, là một tỳ nữ ở Diên Phi viện, vẫn đều đưa thuốc cho hắn. Lúc này Đường Phi mới chú ý tới Hà Tịch đang mặc một thân nữ trang. Hà Tịch hình thể tinh tế, tuy rằng không như nữ tử kiều mị như vậy, nhưng mặc vào nữ trang vẫn đủ để lấy giả tráo thật.

“Mấy ngày nay ngươi nhất định phải dưỡng tinh thần, ăn nhiều một chút để khôi phục nguyên khí, ba ngày sau ta sẽ tới cứu ngươi!” Hà Tịch bưng lên chén thuốc không đặt ở trên khay: “Ta phải đi, nếu không đi sẽ chọc người hoài nghi.”

Ngay khi Hà Tịch định xoay người, Đường Phi bỗng nhiên nói: “Hà Tịch, nếu ba ngày sau có biến động, không cần băn khoăn ta, tận lực rời đi vùng đất thị phi này. Giữa lấy mạng mình, chớ quên ước định của chúng ta.”

Hà Tịch chấn động, nhưng không quay đầu, nói: “Nhất định.”

Hà Tịch đi rồi, Đường Phi cả người vô lực ngồi ở trên giường, nhìn về phía trước xuất thần. Nghĩ biện pháp làm cho Phượng Thần Anh cởi bỏ khóa này sao? Có thể có biện pháp gì?

Viện ngoại, Ưu nhi đứng ở chỗ sâu trong hành lang gấp khúc, nhìn bóng dáng tỳ nữ cao lớn hơn bình thường kia đi xa, cúi đầu nghĩ nghĩ, giả bộ như không phát hiện được gì, xoay người rời đi.

Hiền vương phủ.

Tần Nhan một tay đặt ở sau người, tay phải chấp bút họa cái gì đó.

Một gã thị vệ sải bước tiêu sái tiến vào, quỳ xuống đất cung kính nói: “Bẩm Vương gia, Phượng Các chủ đã dẫn người dập tắt lửa ở kho lúa, còn phái trọng binh canh gác. Hai thích khách phóng hỏa bị bắt được đều đã uống thuốc độc tự sát, bây giờ còn chưa tra ra thân phận bọn họ.”

Quân đội của Tần Nhan cùng Phượng Linh quân trong tay Phượng Thần Anh ở ngoài thành Miên Cẩm một trăm dặm hạ trại, bọn họ che dấu phi thường tốt, đã qua năm ngày vẫn không có người phát hiện hơn mười vạn nhân mã đóng quân ngoài thành. Nhưng đêm nay xảy ra dị trạng, có người tập kích doanh địa đốt lương thảo, kho lúa bị thiêu một cái. Thích khách bắt được, lại tra không ra thân phận. Phượng Thần Anh không hiểu được vì cái gì Tần Nghị vô năng kia có thể phát hiện doanh địa của bọn họ, nhất định còn có người nào đó ẩn ở chỗ tối giúp đỡ, hơn nữa lai lịch không nhỏ. Cho nên đêm nay xảy ra chuyện hắn tự thân xuất mã, nhưng không thu hoạch được gì.

Tần Nhan nhìn bản đồ vạn dặm giang sơn sắp vẽ xong trên bàn, cũng không ngẩng đầu lên gật gật đầu nói: “Ân, Phượng Các chủ nhân đâu?”

“Phượng Các chủ nói trong các có chuyện quan trọng, hỏa vừa dập tắt liền ly khai trước. Thuộc hạ thấy doanh địa đã không còn vấn đề quá lớn, nên trở về hội báo.”

Tần Nhan trong mắt ánh sáng lạnh chợt lóe, rốt cục ngẩng đầu lên, nhìn thuộc hạ của mình, nói: “Phượng Các chủ có nói là chuyện quan trọng gì không?”

Thị vệ bị ánh mắt Tần Nhan dọa run lên, nhanh chóng cúi đầu, chần chờ nói: “Cái này, Phượng Các chủ chưa nói, chỉ là đi rất vội vàng. Thuộc hạ thấy Phượng Các chủ giống như thật sự có việc gì gấp, nên không có hỏi.”

Tay nắm bút lông căng thẳng, Tần Nhan quét thị vệ liếc mắt một cái, thản nhiên nói: “Được rồi, lui xuống đi.”

“Dạ, thuộc hạ cáo lui.” Thị vệ đứng dậy cong thắt lưng lui xuống.

Tần Nhan lược lược trầm tư một hồi, bỗng nhiên ngẩng đầu đối một góc không có người trong phòng trầm giọng nói: “Biết Thần Anh chạy gấp về Phượng Tê Các vì cái gì không?”

Góc không có người kia bỗng nhiên truyền tới một đạo thanh âm trầm thấp: “Bẩm Vương gia, Phượng Các chủ ở Diên Phi viện nhốt một nam nhân bị trọng thương, kêu là ‘Phương Lâm’. Chắc là vì hắn.”

Phương Lâm! Tần Nhan trong mắt hiện lên hận ý cay nghiệt, “rắc” một tiếng bút lông bị bẻ gẫy, mực nước màu đen văng bốn phía hủy đi vạn dặm giang sơn đồ kia.

“Nam Vũ!”

“Dạ, Vương gia.” Nam Vũ hầu ở ngoài phòng nhanh chóng đi đến.

“An bài sát thủ tốt nhất lẻn vào Phượng Tê Các, bổn vương ngày mai phải nghe được tin ‘Phương Lâm’ kia chết!” Tần Nhan cho dù tái lừa mình dối người như thế nào, cũng biết Phương Lâm đó đối với Phượng Thần Anh rất có ý nghĩa, hắn không đợi được tới lúc đăng cơ , hắn muốn trước khi đăng cơ phải đem Phương Lâm xử lý!

Nam Vũ có chút do dự nhìn nhìn Tần Nhan, muốn nói cái gì cũng không dám nói. Ánh mắt âm ngoan rơi xuống trên người Nam Vũ, Tần Nhan lãnh đạm nói: “Như thế nào, còn không đi?!”

Nam Vũ run lên, vẫn là đánh bạo tiến lên, dùng ngữ khí khiêm tốn nói: “Vương gia, xin nghe thuộc hạ một lời.”

Tần Nhan ánh mắt híp lại đánh giá Nam Vũ: “Nói.”

Nam Vũ đắn đo một trận, dùng ngữ khí tối uyển chuyển nói: “Vương gia, theo thuộc hạ biết, Các chủ đối ‘Phương Lâm’ kia rất để bụng, nếu hiện tại tùy tiện động thủ giết hắn, Các chủ nhất định sẽ điều tra chân tướng. Vạn nhất tra đến chúng ta, chỉ sợ Các chủ sẽ — làm ra một ít chuyện tổn thương Vương gia.”

“Ý của ngươi là, Thần Anh sẽ vì tiện nhân kia cùng bổn vương trở mặt?” Tần Nhan sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Cảm nhận được trên người Tần Nhan phát ra sát khí, Nam Vũ một trận kinh hãi, nhanh chóng nói: “Vương gia, Các chủ là dạng người gì ngài còn không rõ ràng? Thời điểm hắn sủng ái một người có thể đem người kia sủng lên tới trời, nhưng chờ hắn chán ghét giải quyết xong, sẽ không bao giờ nhìn đối phương liếc mắt một cái nữa. Hiện tại tâm tư của Các chủ đối ‘Phương Lâm’ thật đúng là …… Theo ý tứ của thuộc hạ, chúng ta có thể nghĩ một cách mà người khác không nghĩ đến? Nếu có người bắt được ‘Phương Lâm’ lấy đến áp chế Các chủ, ngài nói Các chủ hắn sẽ như thế nào?”

Tần Nhan càng nghe trong lòng càng hận càng đau, thần trí cũng càng ngày càng thanh minh, cho dù hắn không muốn thừa nhận cũng vậy thôi, Thần Anh chỉ sợ thật sự yêu thương Phương Lâm kia! Bằng không sẽ không ba lần bốn lượt đánh cược mệnh mình đi cứu hắn, lại càng sẽ không nói dối lừa mình nhiều như vậy, vì thế cục trước mắt phải ổn định tâm mình, không thể đối Phương Lâm xuống tay! Nếu thật sự theo như lời Nam Vũ, chuyện này đối với hắn thực bất lợi, cho dù Phượng Thần Anh đã nói qua tuyệt đối đứng ở bên người hắn, vì hắn lấy bằng được ngôi vị hoàng đế này, trở thành chủ nhân thiên hạ, cũng khó bảo đảm hắn sẽ không vì Phương Lâm phản bội mình!

“Ngươi nói, nên làm cái gì bây giờ.” Tần Nhan đã hoàn toàn bình tĩnh xuống, hắn muốn ngôi vị hoàng đế, không tiếc phải bất luận đại giới gì! Hắn đã tìm cách nhiều năm như vậy, sẽ không bởi bất luận kẻ nào mà làm ra một chút sai lầm, cho dù người kia là Phượng Thần Anh !

Nam Vũ thấy Tần Nhan đã tỉnh táo lại, nghĩ nghĩ nói: “Vương gia, chúng ta hiện tại không thể giết ‘Phương Lâm’, cũng không thể để cho người khác lấy hắn đến áp chế Các chủ. Như vậy, nếu chúng ta nắm trong tay uy hiếp này của Các chủ, liền vạn vô nhất thất.”

Tần Nhan nghe xong, hạ mi mắt trầm tư hồi lâu, mới nói: “An bài một người thông minh lanh lợi tiến vào Phượng Tê Các, ‘Mệnh Huyền Nhất Lộ’ trên tay bổn vương đã vô dụng quá lâu, vốn muốn cấp lão thái bà trong cung kia, hiện tại cho ‘Phương Lâm’ cũng không lãng phí.” “Mệnh Huyền Nhất Lộ” là độc dược hắn từ trong Ngộ Quốc đã diệt vong chiếm được, chỉ cần người trúng độc này, trong vòng một tháng không có giải dược, hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Vốn hắn muốn dùng nó hạ ở trên người Thích hoàng hậu để kiềm chế Lang Hiên, hiện tại dùng kiềm chế Phượng Thần Anh cũng không tồi, hơn nữa một tháng sau nếu không có giải dược,Phương Lâm nhất định phải chết !

“Dạ, Vương gia, thuộc hạ lập tức đi làm !” Nam Vũ nhìn khóe miệng Tần Nhan lộ ra tiếu ý lãnh khốc, không thể khống chế rùng mình một cái, nhanh chóng lui xuống tìm người.

Thái tử phủ, mật thất trong thư phòng.

Tần Nghị bưng lên chén trà trong tay, mở nắp nhẹ nhàng thổi thổi, chậm rì rì uống một ngụm, khẩu khí ai thán an ủi nói: “Cũng chỉ có khí hậu phương Bắc mới có thể có Tuyết Nha thượng đẳng như vậy, Tứ đệ mấy năm nay dựa vào chỗ trà này buôn bán lời không ít đi?” Tần Nghị buông chén trà ngẩng đầu nhìn người ngồi ở đối diện, vẻ mặt tiếu ý, một kẻ tất cả mọi người không thể tưởng được  — Lộc vương Tần Sương.

“Ai nói? Có một người hàng năm từ chỗ thần đệ lấy đi không ít Tuyết Nha, hơn nữa chưa bao giờ trả thù lao, thần đệ đều sắp mệt chết!” Lộc vương Tần Sương diện mạo thô cuồng anh tuấn, thân hình cao lớn rắn chắc, giả bộ một bộ dáng tiểu tức phụ chịu ủy khuất, nhìn Tần Nghị mắt tràn đầy lên án. Đây Tuyết Nha thượng đẳng ngàn lượng vàng một cân a, Tần Nghị hàng năm đều từ chỗ hắn vơ vét mấy cân, hơn nữa chưa bao giờ trả thù lao !

“Hô ~” Tần Nghị nâng chung trà lên thổi thổi lại uống một ngụm, hoàn toàn không đem chuyện thân đệ đệ lên án mình để vào tai, cuối cùng mới nói: “Ta cũng nhớ rõ người nào đó hàng năm từ chỗ ta xảo trá không ít vàng bạc châu báu đi? Ngươi nói số hoàng kim bạc trắng đó có thể mua được bao nhiêu Tuyết Nha? Thân ái đệ đệ của ta.”

“Ách……” Tần Sương á khẩu không trả lời được, tròng mắt chuyển hai chuyển, sau lộ ra một bộ dạng đáng thương, nói: “Đây không phải để trả quân phí sao, ngươi cũng biết ta hành quân đánh giặc tối cần tiền tài!” Sau đó chỉ tay vào Thuần Vu Quyết ngồi đối diện, reo lên: “Ngươi không tin hỏi tiểu Quyết một chút đi, thân là thống soái cùng giám quân, hắn tối rõ ràng!”

Thuần Vu Quyết nhìn thấy chiến hỏa đốt tới trên người mình, lạnh lùng nhìn Tần Sương liếc mắt một cái, sau không chút lưu tình vạch trần: “Mấy năm nay tiền ngươi cùng tỷ phu buôn bán kiếm được, cũng đủ dưỡng trăm vạn đại quân có thừa.” Mà đại quân Lộc vương ngươi dưỡng, chỉ có hai mươi vạn!

“Phốc !” Tần Nghị kinh ngạc, một miệng nước trà phun ra, vứt cái chén đi nhảy tới kháp cổ Tần Sương, hung tợn hô: “Ngươi hỗn tiểu tử này! Nguyên lai kiếm nhiều tiền như vậy, cư nhiên còn lấy của ta! Mau, đem tiền nhổ ra chia cho ta năm phần, nếu không ta không tha cho ngươi !”

“Không cho không cho! Đây là tự ta tân tân khổ khổ kiếm được, thần đệ ta kiều thê thành đàn, hài tử một đống, không kiếm nhiều một chút, như thế nào dưỡng gia đình, như thế nào giúp ngươi nuôi quân a!” Tần Sương giãy dụa , hắn là một tráng hán cao hơnmột thước tám, gần một thước chín, lại bị Tần Nghị khung xương thấp bé hơn hắn rất nhiều áp chế không thể nhúc nhích, chỉ có thể ai oán cầu xin cứu. Thuần Vu Quyết sớm đối với việc huynh đệ nhà này vừa thấy mặt liền ồn ào đánh một trận, đã thành quen nhưng không thể trách, bả đầu quay hướng khác không nhìn tới, khi bọn hắn nháo xong rồi tự nhiên sẽ yên tĩnh.

Lộc vương Tần Sương ở sáu năm trước liền thường trú tại đất phong, cơ hồ không về Miên Cẩm lần nào. Mẫu thân hắn là công chúa Hồ tộc năm đó được tiến cống cho Tần Diệp Minh, cho nên diện mạo hắn không giống Tần Nghị hay vài huynh đệ khác hiên ngang tuấn lãng phi phàm, mà là kế thừa đặc hữu của Hồ tộc, thô cuồng cùng dã tính. Cũng bởi vì dạng này, địa vị mẫu tử Tần Sương ở trong cung phi thường thấp kém, thường xuyên bị các vị phi tử huyết thống thuần khiết cùng đám hoàng tử trong cung khi dễ. Khi đó chỉ có Tần Nghị đem tình thân huynh đệ đối đãi với Tần Sương, thường thường mang theo Tần Sương chơi đùa, thường xuyên quan tâm bọn họ, đưa cho bọn hắn chút điểm tâm thức ăn bình thường không có ăn, hoặc giảng cho bọn hắn một ít chuyện lạ trong cung ngoài cung, thậm chí cả những bài học vỡ lòng của Tần Sương đều là Tần Nghị tự tay dạy. Sau khi mẫu thân Tần Sương ở trong cung buồn bực mà chết, Tần Nghị nhìn ra hắn không muốn tiếp tục ở lại trong cung, liền cầu Tần Diệp Minh phong hắn làm Vương, cho hắn đi xa tới đất phong phía Bắc, tự do tự tại sinh hoạt. Phương Bắc là vùng đất lạnh khủng khiếp, đại bộ phận cư dân đều là người Hán cùng người Hồ giao tạp, rất nhiều hài tử như Tần Sương vậy, lai giữa Hồ tộc và Hán tộc, dân phong cởi mở, tính cách hào sảng, phi thường thích hợp với Tần Sương. Tần Sương thời điểm rời đi liền đối Tần Nghị nói qua, tranh đấu trong cung ngày càng gay gắt, không phải ngươi xem bọn họ như huynh đệ thì bọn họ sẽ không hại đến ngươi, đặc biệt là Tần Nhan, hắn dã tâm không nhỏ, muốn hắn cẩn thận vị huynh đệ này. Tần Sương đi rồi, vẫn thường xuyên quan tâm Tần Nghị, ngay khi Tần Nhan phong vương, đại thần trong triều bắt đầu rục rịch hướng về phía hắn, Tần Sương liền âm thầm liên hệ Tần Nghị, bắt đầu ở phương Bắc âm thầm chiêu binh mãi mã, huấn luyện một đội binh mã chừng hai mươi vạn người, vì dự phòng cục diện như hôm nay. May mắn Tần Sương hình tượng tầm thường vô vi, hàm hậu thành thật quá mức xâm nhập lòng người, cho nên nhiều năm trôi qua, cũng chưa từng có người nào phát hiện phía Bắc lại có một quân đội khổng lồ như thế. Lang Hiên tiếp giáp ở phương Bắc tự nhiên biết, nhưng Lang Hiên là nhà mẹ đẻ mẫu hậu Tần Nghị, như thế nào sẽ cấp Tần Nhan cảnh báo? Hôm nay quân doanh kho lúa của Tần Nhan bị thiêu, chính là Tần Sương phái người đi làm. Trong khi Tần Nhan giống như bọ ngựa đang rình bắt ve, hắn đã là chim sẽ đứng ở phía sau như hổ rình mồi! Hôm nay làm như vậy, thuần túy là cho Tần Nhan một cái cảnh cáo mà thôi.

“Tốt lắm tốt lắm, không náo loạn không náo loạn, đệ đệ ta nhận thua, nhận thua!” Tần Sương nhấc tay đầu hàng.

“Xú tiểu tử !” Tần Nghị cười dùng sức xoa làm rối loạn tóc Tần Sương, trong mắt tràn đầy yêu thương của huynh trưởng đối với đệ đệ. Một bên Thuần Vu Quyết ngồi nhìn bỗng nhiên đỏ hốc mắt, hắn nhớ tới ca ca đã qua đời của mình. Tần Nghị như cảm giác được cái gì, giương mắt nhìn về phía hắn, Thuần Vu Quyết không kịp né tránh, sửng sốt xấu hổ quay đầu.

Tần Nghị cũng không để ý, cười nhẹ, liền vỗ bả vai Tần Sương nói: “Tần Nhan cùng mấy lão nhân bộ binh này đang buộc ta đi vào khuôn khổ, hôm nay trên triều, Chân Nhung cũng đã trực tiếp âm ngoan nói, cho ta thời gian ba ngày suy xét rõ ràng. Ba ngày sau nếu ta còn không tự động buông tha ngôi vị hoàng đế, sẽ khiến cho thái tử phủ này, Miên Cẩm thành này máu chảy thành sông, đến lúc đó ta sẽ không phải là thái tử bị phế, mà là thái tử đã chết.”

“Xuy!” Tần Sương khinh thường cười nhạo một tiếng, nói: “Xem ra hoàng huynh ngươi thật sự đối bọn họ ôn nhu đã lâu, đem người dung túng đến mức kiêu ngạo như thế. Ba ngày? Ta đêm nay đã lệnh xuống cho quân đội vào thành, chúng ta nội ứng ngoại hợp đem bọn họ đều giết không chừa một người! Ta cũng không tin hai mươi vạn đại quân bưu hãn cường tráng không bắt được Phượng Linh quân của Phượng Thần Anh!”

“Tứ đệ, thong thả một chút, chớ nháo.” Tần Nghị vỗ vỗ Tần Sương ý bảo hắn bình tĩnh: “Bọn họ muốn chúng ta đợi ba ngày thì liền chờ ba ngày, chẳng qua thời gian ba ngày này, không phải bọn họ cấp bổn vương, mà là bổn vương cho bọn hắn.”

Tần Sương ngẩn ra, ngây ngốc nhìn Tần Nghị, hỏi: “Có ý tứ gì?”

Tần Nghị phù ngạch bật cười, Tứ đệ cho tới bây giờ chính là đại sự khôn khéo, tiểu sự hồ đồ, đều nói dễ hiểu như vậy, hắn cư nhiên vẫn không hiểu!

“Điện hạ ý tứ là, nương theo ba ngày này, cho bọn hắn cơ hội bình tĩnh suy nghĩ một chút, lựa chọn buông tha, hay là — không tiếc một trận chiến!” Thuần Vu Quyết lạnh lùng mở miệng nói, hắn biết Tần Nghị chỉ là muốn cấp Tần Nhan cùng Tần Chiêu một cơ hội, hắn không muốn nhìn thấy bọn họ rơi vào kết cục như Tần Phiền.

Tần Sương cũng nghe hiểu được, hắn biết Tần Nghị thuở nhỏ đã trọng tình cảm huynh đệ, cho đến ngày nay hắn vẫn nghĩ đến cho bọn hắn một cơ hội hối cải để làm người mới. Nhưng chiếu ý tứ của Tần Sương, hôm nay bọn họ phái người đốt lương thảo Tần Nhan, cho dù cẩn thận hơn nữa cũng sẽ lưu lại chút điểm dấu vết để lại. Theo điểm ấy, bọn họ tự nhiên rất nhanh sẽ phát hiện lực lượng giấu trong tay mình, nếu Tần Nhan biết chiêu bài cuối cùng của bọn họ như vậy, nhất định sẽ thay đổi kế hoạch lập tức giết bọn hắn một cái trở tay không kịp. Làm như vậy thật sự quá mạo hiểm, chẳng bằng ngay tại đêm nay cho bọn hắn một tập kích bất ngờ, đem loạn thần tặc tử đó đều bắt hết!

Nhìn ra Tần Sương trong mắt không đồng ý, Tần Nghị bất đắc dĩ thở dài, ngữ khí có chút trầm trọng nói: “Ta biết năm đó, vài vị huynh đệ này đối với ngươi thực quá phận, ngươi cũng đúng là cùng bọn họ không có tình cảm gì. Nhưng ngươi chớ quên, trên người chúng ta chảy cùng dòng máu, chúng ta là thân huynh đệ. Ta đối với ngươi, đối bọn họ, tình cảm đều giống nhau. Năm đó ta cứu không được đại ca đã rất tự trách, lần này, nghe lời của ta đi.”

Tần Sương chấn động, nhìn Tần Nghị hai mắt dần dần ướt át, cuối cùng cúi đầu nhẹ giọng nói: “Thần đệ hiểu được, sẽ nghe theo hoàng huynh.” Tần Nghị quá mức trọng tình, đây là nhược điểm trí mạng của hắn. Nhưng nếu năm đó không phải bởi vì hắn trọng tình nghĩa, Tần Sương làm sao có thể ở trong cung bình yên vô sự sinh hoạt mười sáu năm, cuối cùng còn an toàn rời khỏi hoàng cung? Tần Sương phi thường hiểu được điểm này, đồng thời cũng âm thầm hạ quyết tâm, nếu Tần Nhan cùng Tần Chiêu uy hiếp đến Tần Nghị, mà Tần Nghị vẫn không đành lòng, vậy hắn sẽ xuất thủ, tự tay giết bọn họ!

Thuần Vu Quyết há miệng thở dốc muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn im lặng. Đêm nay cùng Tần Sương bí mật gặp mặt không có Hà Tịch, hắn biết Tần Nghị có ý tứ gì. Đến hôm nay hắn còn chưa đem thân phận Tần Sương cho Hà Tịch biết, liền chứng minh Tần Nghị đã sớm không tin hắn. Hơn nữa hắn đêm nay cũng phái người đi theo hành tung Hà Tịch, người theo dõi hồi báo nói Hà Tịch ở thái tử phủ đi ba vòng sau liền biến mất. Nói vậy Hà Tịch cũng biết Tần Nghị đã bắt đầu hoài nghi hắn, hiện tại Hà Tịch cùng bọn họ chỉ còn thiếu một điểm chưa vạch mặt nhau. Chỉ là không biết Tần Nghị, có thể hay không buông tha hắn.

———————-

3 responses

  1. Pingback: Xuyên Việt Chi Quy Đồ « Nak Tiểu Thư

  2. pandanus255

    Thanks

    May 5, 2012 at 11:20 pm

  3. Hy vọng Hà Tịch không phải người phản bội =((
    Mà chị tác giả tính cho Hà Tịch thảm rồi haizzzzz
    Dù không cùng Đường Phi nhưng vẫn mong Hà Tịch được hạnh phúc a, mong có ai đó sẽ thật lòng yêu thương Tiểu Tịch ==

    November 28, 2016 at 3:55 am

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s