Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

TSCBV – C12

Chương 12

Sau khi ăn xong, Bùi Vũ thấy trên mặt nàng dính bẩn, đi múc một bồn nước ấm, thấm ướt khăn mặt, sau đó mềm nhẹ giúp nàng lau một lần, mà nữ nhân kia lại giống như mất đi linh hồn, không hề phản ứng. Vừa lau khô mặt nhưng chỉ trong chốc lát lại bị nước mắt ướt đẫm.

Suốt một buổi trưa, Bùi Vũ cứ như vậy chiếu cố nàng, thay nàng lau người thay quần áo, làm xong hết thảy mới an vị ở bên giường, cùng nàng nói thật nhiều thật nhiều chuyện, nhưng thẳng đến chạng vạng mụ mụ vẫn là nửa chữ cũng không nói qua với hắn.

Sắc trời bắt đầu tối, Hạng Hải nâng tay nhìn nhìn thời gian: “Tiểu Vũ, chúng ta nên trở về nhà.”

Bùi Vũ có chút không nỡ, lôi kéo tay mụ mụ thật lâu không muốn buông ra: “Mụ mụ, về sau ta sẽ thường xuyên đến xem ngươi.”

“Đi thôi, chúng ta lần sau đến.”

Bùi Vũ cẩn thận từng bước đi theo Hạng Hải ra phòng bệnh, thời điểm vừa đóng cửa lại liền thấy mụ mụ thật cẩn thận ôm lấy một cái gối đầu, từng chút vỗ về, dùng thanh âm khàn khàn tiếp tục ca khúc hát ru kia, khiến người khác bất an!

“Bảo bảo nhắm mắt lại, bảo bảo ngoan, bảo bảo ngoan……”

Một đường về nhà hai người đi rất chậm rất chậm, Hạng Hải vài lần muốn tìm chút đề tài giúp hắn quên thương cảm vừa rồi, nhưng tựa hồ rất khó. Bùi Vũ vẫn không ngừng vuốt nước mắt, bả vai nhỏ run rẩy không dứt. Hạng Hải rơi vào đường cùng đành phải nhẹ nhàng ôm vai hắn, yên lặng cùng hắn.

Trở lại trong thành phố (bệnh viện, trường học nước ngoài thường đặt ở ngoại ô rộng rãi), Hạng Hải dẫn hắn vào một nhà ăn nhỏ, địa phương này lúc trước do chính Bùi Vũ giới thiệu, nói rằng vừa tiện nghi lại ăn ngon. Trước đây mỗi lần từ bệnh viện trở về, Bùi Vũ đều phải dẫn hắn tới nơi này, gọi hai món đồ ăn, hơn mười chai bia, cứ như vậy từng chai chuốc say chính mình.

“Bùi Vũ, nếu ngươi không vui liền cùng ta nói chuyện, đừng uống nhiều rượu như vậy.”

“A, ta nào có không vui, chỉ là thèm rượu mà thôi.” Khi đó Bùi Vũ luôn cười cười cho qua, cũng không chịu thừa nhận tâm lý đang khổ sở. Chỉ là tươi cười kia rất cứng ngắc, rất khó coi, Hạng Hải như thế nào nhìn không ra.

So sánh với trước, Hạng Hải hy vọng Bùi Vũ có thể giống như bây giờ, muốn khóc liền khóc, không cần cấp chính mình tăng thêm nhiều ngụy trang như vậy.

Hiện tại vẫn như trước, gọi hai mọn đồ ăn hai chén cơm, chỉ là Hạng Hải không có kêu bia.

“Đói bụng không, nhanh chóng ăn đi.”

Bùi Vũ lắc đầu, đem ánh mắt chuyển hướng về phía ngoài cửa sổ, không biết mụ mụ buổi tối có ăn cơm hay không, có thể đói bụng hay không.

Hạng Hải tựa hồ nhìn ra tâm tư của hắn, đứng dậy ngồi vào bên cạnh giúp hắn xoa xoa nước mắt: “Yên tâm, có bác sĩ chiếu cố, nàng sẽ đúng hạn ăn cơm. Nhanh ăn đi, đừng nghĩ nhiều như vậy.”

“Ta không đói bụng.”

“Nghe lời được không, bằng không lần sau ta không mang ngươi theo nữa.”

Câu uy hiếp này có hiệu quả, Bùi Vũ ngoan ngoãn tiếp nhận muỗng, thực vô vị nuốt mấy miếng cơm, bữa cơm này hai người ăn dị thường trầm mặc.

Đối với Bùi Vũ mà nói, hai ngày qua phát sinh rất nhiều chuyện, khiến hắn trong lúc nhất thời khó có thể tiêu hóa. Sinh phụ dị mẫu không có chết, bọn họ êm đẹp sống ở trên thế giới này, tránh ở chỗ nào đó, khả năng cả lương tâm cũng chưa từng bị bất cứ trừng phạt nào, tư vị kia làm cho Bùi Vũ cảm thấy phi thường khó chịu.

Còn có một thân nhân đột nhiên xuất hiện, tuy rằng mẫu thân này thuộc về Bùi Vũ chân chính, nhưng bản thân lại khát vọng nhìn thấy nàng. Mà nàng lại đối chính mình biểu hiện ra loại phản ứng này, có phải hay không lúc trước Bùi Vũ cùng mẫu thân thường xuyên xuất hiện tình trạng như vậy? Nếu hắn nghe được những lời đó, khẳng định so với tâm của mình bây giờ sẽ càng đau thêm đi?

Có lẽ thật là mẫu tử liên tâm, cho dù lần đầu tiên gặp mặt, Bùi Vũ cũng hiểu được bản thân cùng nàng trong lúc đó có một loại cảm giác thân thiết không hiểu, có lẽ loại cảm giác đó đến từ chính chỗ sâu nhất trong linh hồn, cũng có thể đến từ trong trí nhớ mà Bùi Vũ lưu lại.

Từ sau khi biết mình có mẫu thân, Bùi Vũ sinh hoạt đột nhiên bận rộn lên, ba ngày hai lượt đều hướng bệnh viện chạy đến. Sau khi được Hạng Hải dạy nấu cơm, liền luôn thay đổi đủ loại món ăn mang đến cho mẫu thân. Nhưng mà mẫu thân ngay cả một lần hoà nhã cũng chưa cho hắn, chỉ cần vừa nhìn thấy hắn sẽ phẫn nộ trừng lớn hai mắt, bảo hắn đi chết đi.

Nghiêm trọng nhất là một lần mẫu thân thế nhưng thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, hung hăng bóp cổ hắn, nếu không phải bác sĩ đúng lúc tới mạnh mẽ đem người chế phục, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi. Ngay cả như vậy, Bùi Vũ vẫn chưa từng mảy may oán qua nàng, chỉ cần nhìn nàng ngoan ngoãn ăn đồ ăn do mình đưa tới, tâm lý liền cảm thấy phi thường thỏa mãn.

Bùi Vũ biết biểu hiện của mẫu thân cũng không phải xuất từ cố ý, từ miệng Hạng Hải biết được, chính mình là con một, như vậy nguyên nhân mẫu thân phát bệnh chỉ có thể là vì mình. Xem ra sự tình mười năm trước đối với nàng đả kích thật sự quá lớn, mới trở thành như thế.

Thời điểm nhàn rỗi, Bùi Vũ luôn cố gắng tìm kiếm những chỗ sâu nhất trong trí nhớ, hy vọng có thể đem những đoạn ngắn ký ức còn sót lại nối vào nhau, hắn muốn biết toàn bộ quá khứ của Bùi Vũ cùng mẫu thân. Có điều việc này tựa hồ rất khó, Hạng Hải dẫn hắn đi gặp bác sĩ rất nhiều lần, nhưng sau khi kiểm tra bác sĩ luôn bất đắc dĩ lắc đầu. Thời gian qua lâu như vậy, bệnh của Bùi Vũ tựa hồ vẫn không có chút khởi sắc.

Ngày ấy, Bùi Vũ thăm hỏi mẫu thân xong thì rời đi phòng bệnh, chưa ra khỏi cửa đã bị bác sĩ ngăn cản. Bác sĩ nói cho hắn, mẫu thân tiền nằm viện phí đã dùng hết, muốn hắn đúng lúc đóng thêm.

Bùi Vũ trong lúc nhất thời có chút khó khăn, mấy tháng qua vẫn là Hạng Hải dưỡng hắn, hắn thậm chí chưa từng lo lắng qua việc đi ra ngoài tìm công tác. Khó trách Hạng Hải mỗi ngày đều ra sớm về muộn, đồng thời làm hai công việc, chẳng những phải chiếu cố chính mình, còn muốn thay mình giúp mẫu thân trả tiền viện phí. Bản thân thế nhưng vô hình trung mang tới cho hắn thêm nhiều phiền toái như vậy, đối việc này Bùi Vũ thật cảm thấy hổ thẹn.

Buổi tối, thời điểm Hạng Hải về nhà, Bùi Vũ đã làm tốt đồ ăn, hai người giống như bình thường im lặng ăn này nọ, chỉ là hôm nay Bùi Vũ thoạt nhìn tựa hồ đặc biệt trầm mặc.

“Tiểu Vũ, ngươi hôm nay lại đi bệnh viện?”

Bùi Vũ gật gật đầu, Hạng Hải hiểu rõ, đổi lại là mình mỗi lần đi gặp mẫu thân, luôn phải chịu đựng nguyền rủa, tâm lý chắc chắn rất khó chịu, sợ là hôm nay a di lại phát điên lợi hại hơn ngày thường, nói chuyện quá nặng mới khiến hắn thương tâm đi.

“Hạng Hải?”

“Ân?”

“Ta muốn ra ngoài tìm công tác.”

Hạng Hải sửng sốt, sau đó dùng sức lắc lắc đầu: “Không được, không được, ngươi thân thể còn chưa hảo, không thể ra ngoài làm việc.”

“Ta không thể lúc nào cũng xài tiền của ngươi, hơn nữa ta cũng không thể cứ như vậy ở nhà ngốc cả đời?”

“Không cần sốt ruột, chờ ngươi hết bệnh rồi hãy nói.”

“Nếu bệnh của ta cả đời cũng không tốt thì sao?” Về phần trí nhớ về công việc của Bùi Vũ có trở lại hay không, hắn cũng không nắm chắc. Nhưng cho dù không có trí nhớ này, hẳn là cũng sẽ không ảnh hưởng đến mình, dù sao dựa vào mớ tri thức còn lưu lại, phỏng chừng cũng đủ ứng phó thế giới bên ngoài.

Câu nói kia ngược lại khiến Hạng Hải trong lúc nhất thời không thể trả lời, có lẽ hắn chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, thật sự cứ như vậy dưỡng cả đời sao? Dù sao bản thân năng lực hữu hạn, có lòng mà không có sức! Nhưng hắn hiện tại giống một tiểu hài tử, như thế nào có thể yên tâm để hắn ra ngoài một mình.

Nghĩ nghĩ một hồi, sau Hạng Hải vẫn là cảm thấy không ổn: “Một thời gian nữa rồi hãy bàn tiếp, nghe lời.”

Không nghĩ tới, Bùi Vũ luôn luôn thực thuận theo hôm nay lại đặc biệt quật cường, chết sống cũng không đồng ý, giằng co đến đêm khuya Hạng Hải mới bất đắc dĩ gật đầu. Bất quá điều kiện là, công tác này phải do Hạng Hải tự mình tìm.

Một cái tìm này chính là kéo dài hơn nửa tháng, Hạng Hải thay Bùi Vũ tìm rất nhiều công tác, nhưng cuối cùng đều bị chính hắn phủ định. Công tác này quá mệt mỏi, cái kia rất vất vả, cái kia rời nhà quá xa, cái kia thời gian quá dài.

Hạng Hải nghĩ rất chu đáo, hiện tại Bùi Vũ bề ngoài thoạt nhìn không khác thường người, nhưng nội tâm cũng thập phần giống tiểu hài tử, quá mức đơn thuần, cũng quá dễ dàng tin tưởng người khác, sau khi rời khỏi đây rất dễ dàng bị người lừa, hoặc bị người khi dễ, Bùi Vũ không thích hợp cùng người khác trao đổi quá nhiều, cho nên công việc chân chính thích hợp với hắn cũng không dễ tìm.

Dưới việc Bùi Vũ thúc giục, Hạng Hải cuối cùng quyết định nhượng Bùi Vũ tới chỗ mình đang công tác để làm, cũng thuận tiện chiếu cố lẫn nhau.

Vì thế giữa trưa hôm nay, Hạng Hải cố ý cấp Bùi Vũ ăn mặc chỉnh tề, mang theo hắn ra cửa.

Lại nói tiếp Hạng Hải cũng không có công tác chính thức gì, bởi vì bằng cấp không cao, chỉ có thể ở trong xã hội làm chút việc vặt, hơn nữa kinh nghiệm làm việc còn thiếu, cho nên chưa chiếm được những chức vị trọng yếu, chỉ là một viên chức bình thường mà thôi. Công việc hiện tại cũng là Hạng Hải ở hai tháng trước mới tìm được, là một nhà hàng khách sạn lớn đang trong giai đoạn chuẩn bị, các đơn vị nhân viên vẫn chưa phối trí đầy đủ, còn đang đăng thông báo tuyển dụng.

———————

2 responses

  1. Pingback: Trọng Sinh Chi Bùi Vũ « Nak Tiểu Thư

  2. cho e gij Bùi Vũ bn tuoj vay???

    March 5, 2014 at 12:34 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s