Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

TSCBV – C64

Chương 64

Bùi Vũ vẫn không chịu tỉnh lại, chỉ như vậy nặng nề ngủ, Viên Gia Thăng, Viên Nhất Thần, Viên Gia Hải, còn có bác sĩ, mặc cho ai cũng gọi, hắn cũng không tỉnh.

Dùng khoa học giải thích, loại ngủ say này là một loại ý thức bảo hộ bản thân của nhân loại, nói trắng ra chính là bản thân hắn không muốn tỉnh lại, không muốn đối mặt hiện thực.

Nguyên nhân cũng chỉ có Viên Gia Thăng mới hiểu được.

Ngày nào đó sáng sớm, Nhất Thần thức dậy rất sớm, khi mở mắt ra, tay theo thói quen nắm một chút, cảm giác được tay Bùi Vũ còn đang nằm trong lòng bàn tay mình, mới hơi chút nhẹ nhàng thở ra.

Nhất Thần ngẩng đầu nhìn nhìn gương mặt Bùi Vũ, tâm lý không khỏi có chút thương cảm, đã mười ngày, Bùi Vũ vẫn không có tỉnh, giống như công chúa ngủ trong rừng lẳng lặng nằm. Bên cạnh tủ đầu giường để một quyển bút ký lớn bằng bàn tay, bìa mặt còn kẹp một cây bút máy xinh đẹp. Nhất Thần có chút nghi hoặc, cái kia cũng không phải hắn đặt nơi này.

Bút ký kia rất mới, khi mở ra bên trong đã viết đầy chữ hơn nửa quyển.

Nhìn đến cái xưng hô mở đầu, Nhất Thần ước chừng sửng sốt một lúc lâu, thậm chí xoa xoa ánh mắt xác định chính mình không phải hoa mắt. Xem dần xuống dưới, thể chữ quả nhiên là xuất phát từ tay phụ thân, bởi vì thư phòng trong nhà lưu lại rất nhiều văn kiện của phụ thân lưu, cho nên chữ viết đó, Nhất Thần tất nhiên sẽ không nhận sai.

Viên Gia Thăng ở trong bút ký hướng hắn giải thích toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối: Bởi vì bắt đầu từ ba năm trước kia, Bùi Vũ vẫn không chịu đem tro cốt hạ táng, hơn nữa khi hắn chết tâm nguyện chưa xong, oán niệm quá sâu, vì vậy hồn phách Viên Gia Thăng thủy chung chưa từng rời đi biệt thự Viên gia, chỉ là khi đó hắn tựa như mây khói nhàn nhạt, không có thực thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bùi Vũ khóc, nhìn Bùi Vũ thương tâm, nhưng không có năng lực làm một chuyện gì.

Sau khi Nhất Thần trở lại Viên gia, Viên Gia Thăng phát hiện chính mình tựa hồ cùng nhi tử có chút tâm linh cảm ứng, bởi vì ở thời điểm hắn đặc biệt tưởng nhớ Bùi Vũ, Nhất Thần lập tức sẽ từ trong mộng tỉnh lại, sau đó chạy tới phòng Bùi Vũ. Sau đó loại cảm ứng này càng ngày càng mãnh liệt. Cho nên Nhất Thần từ nhỏ liền phi thường, phi thường thích vị thúc thúc này, sau khi lớn lên lại yêu thương sâu đậm thúc thúc, thậm chí trong đầu còn ra hiện một ít hình ảnh ái – muội thực chân thật, ở đây có một nửa nguyên nhân là hồn phách Viên Gia Thăng quấy phá. Bất quá tình cảm của Nhất Thần đối với Bùi Vũ đến nay vẫn là thiên chân vạn xác.

Thẳng đến ngày giỗ mười năm ngày đó, Viên Gia Thăng đột nhiên có một loại quyền năng, đêm khuya mười hai giờ từ trong thân thể Nhất Thần thức tỉnh, vì thế cũng liền xuất hiện sự việc kích – tình đêm đầu tiên. Nhìn đến đây, Nhất Thần mới hiểu được, bản thân khi đó như thế nào hồ đồ ở trên giường Bùi Vũ tỉnh lại.

Bất quá hắn cảm thấy thực may mắn sự kiện kỳ dị này xuất hiện, bằng không quan hệ của hắn cùng thúc thúc nhất định không có chút tiến triển.

Thời điểm nhìn đến mặt sau, Nhất Thần khóc, rốt cục hiểu được thúc thúc vì cái gì vừa khóc vừa muốn giết mình, vì cái gì cuối cùng lại ngừng tay, tối mấu chốt chính là thúc thúc thế nhưng thật sự yêu thương mình, hơn nữa cái loại yêu này không hề ít hơn so với phụ thân, đối với Nhất Thần mà nói, đây đã khiến người cảm thấy đủ.

Bởi vì đồng thời yêu thương hai người, cho nên Bùi Vũ thống khổ, bởi vì không muốn mất đi bất cứ một người nào, cho nên Bùi Vũ thống khổ, bởi vì không muốn thương tổn bất cứ một người nào, cho nên Bùi Vũ thống khổ! Nhất Thần cũng không biết trong tâm Bùi Vũ lại ẩn dấu nhiều chuyện như vậy.

[……Thư phòng trong nhà có một tập hồ sơ đựng trong một hộp mật mã nhiều năm chưa từng mở ra, mật mã là 7413. Đây chính là tư liệu về kiếp trước của Tiểu Vũ, nếu ngươi muốn chân chính hiểu biết hắn thì tự nhìn xem đi, còn có tam thúc ngươi Viên Gia Hải cũng biết hết thảy mọi chuyện về kiếp trước lẫn kiếp này của Tiểu Vũ, hắn sẽ nói cho ngươi toàn bộ chân tướng. Rất nhiều năm trước, Tiểu Vũ từng nói qua cho ta bí mật này, nhưng khi đó ta căn bản không tin lời hắn nói, còn muốn vô tình thương tổn hắn, gây cho hắn càng nhiều thống khổ, hiện tại ta thật sự rất hối hận, rất hối hận! Trong đầu hắn đang có thống khổ đã trải qua trong hai kiếp, mấy thứ này đã tra tấn hắn rất lâu, rất lâu, nếu không thể quên đi, hắn sẽ vẫn tiếp tục thống khổ như vậy.

Ta trước đây đã cam kết với hai vị chuyên gia khoa não, họ có năng lực giúp Tiểu Vũ mất đi trí nhớ, quên ta, quên ngươi, quên toàn bộ thương tổn, quên tất cả thống khổ. Lựa chọn như thế nào, hiện tại ngươi tự quyết định đi!……

Nhất Thần: Tiểu Vũ mấy năm nay sống rất thống khổ, là ta thực xin lỗi hắn, nếu có một ngày ta đi rồi, hy vọng ngươi có thể hảo hảo quý trọng hắn, hảo hảo thương hắn, cho hắn một nhân sinh hạnh phúc nhất!……]

Chữ viết màu xanh có nhiều chỗ bị chất lỏng nhỏ xuống làm ướt đẫm, trang giấy một chút hơi hơi nhăn lại, làm lan màu xanh mờ nhạt khắp nơi. Nhất Thần biết đó là nước mắt từ trên thân thể của mình chảy ra, nhưng lại thuộc về phụ thân, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được tâm tình phụ thân, chỉ là một hồn phách, vô ảnh vô hình, không biết khi nào thì sẽ biến mất, từ nay về sau không còn có thể nhìn thấy hắn, chuyện bi ai nhất của đời người cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi!

Khép lại bút ký, sau Nhất Thần nắm tay Bùi Vũ lẳng lặng ngồi hồi lâu, hắn ngủ vẫn sâu như vậy, tựa như vĩnh viễn cũng sẽ không tỉnh lại.

Nhất Thần giữ chặt tay hắn nhẹ nhàng hôn một chút, giúp hắn đắp lại góc chăn rồi ly khai phòng bệnh !

Hồi lâu chưa từng quay lại nhà, làm cho người ta cảm giác thập phần lạnh lùng, nhóm người hầu tụ tập ở sân, dọn dẹp từng phiến từng phiến lá rụng. Căn nhà này nếu không có Bùi Vũ, còn có thể xem là nhà sao? Đứng ở trước cửa nhà mình, Nhất Thần đột nhiên cảm thấy hảo chua xót.

“Tam thúc?”

“Nga, ngươi đã trở lại.”

Lúc này hẳn là phải ở công ty, Viên Gia Hải lại ở nhà, thật khiến người có chút ngoài ý muốn, Nhất Thần đi qua, liếc mắt một cái liền thấy hộp mật mã đặt trên bàn làm việc, thực hiển nhiên, chuyện của phụ thân, Viên Gia Hải hẳn đã sớm biết.

Trên thực tế Gia Hải cũng là ở buổi tối ngày Bùi Vũ nhập viện mới nhìn thấy Viên Gia Thăng, rất kỳ quái hắn lúc ấy thế nhưng không chút kinh ngạc, có Bùi Vũ làm tiền lệ, loại chuyện quỷ hồn này thật sự đúng là không có gì không tiếp thu được.

“Đây, là thật sao?”

Gia Hải hộc điếu thuốc, không nói gì chỉ gật gật đầu. Nhất Thần hai tay đặt ở trên hộp, ngón tay chỉnh xong mật mã nhưng thật lâu không dám ấn xuống, nội trong vài giờ ngắn ngủn hắn đã bị kích thích rất nhiều, quỷ nhập thân, linh hồn xuyên qua, những chuyện không thể tưởng tượng khiến hắn cảm thấy bản thân căn bản không phải ở trên địa cầu.

Trong nháy mắt hắn mở ra hộp kia, Gia Hải một phen đè lại: “Ngươi tốt nhất nên có chuẩn bị tâm lý, thứ ở bên trong, thực…… thực tàn nhẫn!”

“Nga !” Phụ thân ở trong bút ký cũng không có nói rõ, Nhất Thần chỉ biết Bùi Vũ kiếp trước quả thực bi thảm, nhưng rốt cuộc bi thảm như thế nào, hắn thật sự không có khái niệm. Từ nhỏ được Bùi Vũ bảo hộ lớn lên, hắn lại như thế nào biết trên thế giới còn có chuyện này, cho dù mới trước đây bị người đánh qua vài lần, nhưng đau xót này cũng là trong phạm vi có thể thừa nhận.

Nhưng lúc này đối mặt ảnh chụp cực kỳ khủng bố, Nhất Thần đã triệt triệt để để bị dọa choáng váng……

Ảnh chụp đó, Gia Hải cũng chỉ xem qua một lần mà thôi, sau đó hắn cũng không dám tái mở ra chiếc hộp này, cho dù hiện tại, hắn cũng không dám đem tầm mắt dời lên mấy ảnh chụp kia, cúi đầu một điếu tiếp một điếu hút thuốc.

Suốt qua hơn một giờ, Nhất Thần mới run rẩy buông ra tờ báo cuối cùng, tay chân lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt một mảnh, nửa ngày cũng nói không ra lời một chữ. Giờ này khắc này, hắn mới chân chân chính chính hiểu biết thúc thúc của mình, hắn nhân sinh hai thế, trải qua rất nhiều khổ, rất nhiều đau, làm cho Nhất Thần cảm thấy tâm rất đau, rất rất đau. Thầm nghĩ lập tức trở về đem Bùi Vũ gắt gao ôm vào trong ngực cũng không tái buông ra, cũng không tái để hắn chịu thêm một điểm thương tổn dù nhỏ nhất.

Gia Hải nhanh chóng đem vài thứ kia lung tung thu vào trong hộp thả lại chỗ cũ, cũng rót một ly nước ấm cho hắn, dùng sức vỗ vỗ bờ vai của hắn.

“Không có việc gì đi?”

Nhất Thần ngây ngốc ngẩng đầu, hốc mắt còn tồn lệ: “Đều, đều là thật sao?”

Gia Hải gật gật đầu: “Còn có một sự kiện, phụ thân ngươi khả năng không có nói cho ngươi.”

“Chuyện gì ?”

“Bình Phàm, hắn là ca ca đồng mẫu dị phụ của Bùi Vũ, hơn nữa hắn cũng là thân ca ca cùng cha khác mẹ với ta, chuyện này ta cũng ở vài năm trước mới biết được.”

Có điểm, loạn! Nhất Thần dùng đầu cẩn thận đem những lời này đả thông một lần, mới làm rõ hết thảy quan hệ. Sau đó nhớ lại những việc phụ thân kể cho mình vài năm trước, mới triệt để làm rõ ngọn nguồn sự tình.

“Việc này, gia gia biết không?”

“Chuyện này tạm thời còn không biết, bất quá nguyên nhân phụ thân ngươi chết, hắn đã sớm biết.”

Nhất Thần sửng sốt: “Nguyên nhân phụ thân chết?”

“Phải!”

“Kia……”

Nhắc tới lão gia tử, Gia Hải biểu tình biến thành thực kính yêu: “Năm thứ hai sau khi phụ thân ngươi qua đời, ta trong lúc vô ý nghe thấy lão gia tử cùng một người ở thư phòng nói chuyện, sau mới biết được nam nhân kia là tâm phúc lão gia tử, tên là Ngụy Long. Hắn âm thầm điều tra nguyên nhân cái chết phụ thân ngươi, còn có cái chết của thúc bá ngươi cùng con hắn Viên Gia Khải, sau đó đem kết quả báo cáo cho lão gia tử.”

Hiện tại nhớ tới cảnh tượng ngay lúc đó, Gia Hải còn cảm thấy thực cảm động: “Lão gia tử lúc ấy chỉ nói một câu: Cho dù giết người phóng hỏa, hắn cũng là con ta…… Chuyện này ngươi coi như không biết đi, chôn ở trong bụng, không được phép nói cho bất luận kẻ nào…… Buổi tối ngày đó, lão gia tử giam mình ở thư phòng vụng trộm khóc một đêm, ngày hôm sau lại vẫn tươi cười đầy mặt như trước đưa bữa sáng cho Tiểu Vũ.”

“Gia gia hắn kỳ thật cũng rất đau phụ thân.”

“Ân, đều là nhi tử của mình, có thể không đau sao. Ngay cả ta thân là con nuôi, hắn đều xem như thân sinh mà đối đãi.” Hiện tại ngẫm lại, nghĩa phụ này thế nhưng so với thân sinh phụ thân còn đối xử tốt với mình hơn.

Ngày đó buổi chiều, Nhất Thần cấp gia gia ở Mĩ quốc một cuộc điện thoại, trong điện thoại, Nhất Thần khóc, khóc thực thương tâm, thực thương tâm. Giống như phụ thân trước đây, hắn chủ động thừa nhận chính mình có tình cảm với thúc thúc, còn có lựa chọn gian nan hiện tại sắp đối mặt.

Từ khi xem xong bút ký của phụ thân, tâm Nhất Thần liền luôn luôn giãy dụa trong thống khổ, thúc thúc vừa mới yêu thương hắn, hắn lại phải tự tay phá huỷ bóng dáng của mình ở trong trí nhớ Bùi Vũ, sau khi phẫu thuật, thúc thúc sẽ không còn nhận ra mình, hai người hoàn toàn biến thành người xa lạ, hết thảy đều phải bắt đầu lại từ đầu, có lẽ thúc thúc sẽ vô pháp yêu thương mình cũng không chừng. Nhưng tiếp tục như vậy chẳng phải làm thúc thúc thống khổ sao, so sánh với nó, hắn tình nguyện một mình chịu đựng chuyện này.

Đối với gia tộc liên tiếp xuất hiện sự việc loạn – luân, lão gia tử thật sự cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng lại thập phần lý giải tâm tình của hắn, nói cũng kỳ quái, người Viên gia bọn họ đều có mầm móng si tình, nếu rơi vào trong đó chính là trọn đời trọn kiếp, tới ngày tận thế cũng sẽ không quay đầu.

“Quyết định sao?”

Nhất Thần sờ soạng mặt, thực khẳng định gật gật đầu: “Quyết định .”

“Khi nào thì mổ?”

“Sau ngày mai.”

“Không cần sợ, ngày mai gia gia trở về đi cùng ngươi.”

Nhất Thần cái mũi đau xót, nước mắt lại rơi xuống, nói thật, hắn thật sự rất sợ, rất sợ, sợ thúc thúc vĩnh viễn không tỉnh, sợ giải phẫu thất bại, sợ nhìn thấy ánh mắt xa lạ của thúc thúc.

Ngày hôm sau, lão gia tử đã hơn sáu mươi tuổi, ngồi trên phi cơ hơn mười ba giờ trở về nước, hắn một khắc cũng chưa từng nghỉ ngơi, liền bảo Gia Hải đem xe chạy tới bệnh viện. Một khắc Nhất Thần nhìn thấy hắn, tựa như tiểu hài tử bổ nhào vào trong lòng hắn khóc, nước mắt nước mũi thấm ướt một mảng lớn.

Viên Chấn Hào dỗ hắn một hồi lâu, mới khiến hắn tỉnh táo trở lại: “Mang ta đi nhìn xem thúc thúc ngươi.”

“Ân!”

Bùi Vũ ngủ thực an tường, chăn kéo đến trên cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi nghiêng sang một bên, chỉ là mấy ngày chưa từng ăn cơm, chỉ dựa vào việc truyền chất dinh dưỡng duy trì sinh mệnh, cho nên sắc mặt rất tái nhợt. Viên Chấn Hào cực đau lòng, ngồi ở bên giường cầm tay hắn không nỡ buông ra.

“Hắn ngủ bao nhiêu ngày?”

“Đã mười một ngày, vẫn không chịu tỉnh.”

“Ai !” Viên Chấn Hào thật sâu thở dài, mái tóc hoa râm phủ xuống gương mặt thoạt nhìn thập phần tiều tụy, nhưng lại lộ ra từng trải: “Kỳ thật, phẫu thuật cũng tốt, có một số việc xác thực phải quên đi.”

Nhất Thần yên lặng gật gật đầu.

Ngày đó ban đêm, mọi người Viên gia không ai rời khỏi, lão gia tử, Viên Gia Hải, Viên Nhất Thần đều canh giữ ở bên người Bùi Vũ không chịu rời đi.

Đêm khuya thập phần, lão gia tử chính mắt thấy quá trình Nhất Thần biến thành Viên Gia Thăng, chỉ là ngáp ngủ một chút, mở mắt ra người liền thay đổi. Trước đó nghe đến mấy việc này, Viên Chấn Hào căn bản vẫn có chút không tin, nay tận mắt nhìn thấy không tin cũng không được, thật sự không biết, tổ tiên Viên gia rốt cuộc là đã tích đức gì, người này đã chết thế nhưng còn có thể sống lại, hơn nữa không phải một hay hai lần. Trở về thật muốn thắp nén hương cho liệt tổ liệt tông mới được.

Mười năm chưa từng gặp mặt, phụ tử hai người tự nhiên có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi mặt đối mặt thì có thiên ngôn vạn ngữ cũng nói không ra miệng, Viên Gia Thăng cứ như vậy ngồi ở sau lưng lão gia tử, bóp vai cho hắn suốt hơn một giờ, xem như làm tròn một chút hiếu đạo cuối cùng. Có lẽ ngay sau đó, có lẽ ngày tiếp theo, loại cô hồn dã quỷ như hắn sẽ đột nhiên biến mất, mỗi một phân, mỗi một giây cùng người thân và ái nhân ở một chỗ, có lẽ đều sẽ trở thành một khắc cuối cùng.

Sáng sớm ngày hai mươi mốt tháng mười, hai vị chuyên gia khoa não được mời đến đã làm tốt tất cả công tác chuẩn bị phẫu thuật, Bùi Vũ sau khi thay quần áo phẫu thuật được mọi người đẩy đi ra phòng bệnh.

Viên Gia Thăng hôm nay kiên trì thật lâu, thật lâu, cố gắng không để chính mình ngủ đi, gắt gao giữ chặt tay Bùi Vũ, thầm nghĩ còn có thể được nhìn hắn bao nhiêu thì nhìn bất nhiêu. Thẳng đến khi tới trước cửa phòng giải phẫu, trên chân giống như bị đóng đinh, không thể di động một bước.

“Gia Thăng, đã đến giờ.”

Mọi người liên tục thúc giục nhiều lần, Viên Gia Thăng mới ứng thanh, từng chút khom người, nhẹ nhàng nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Bùi Vũ: “Tiểu Vũ, ta vĩnh viễn yêu ngươi!”

Bùi Vũ thân ảnh từng chút biến mất ở sau cửa, Viên Gia Thăng cũng duy trì không được buồn ngủ dày đặc kéo tới, dán vào vách tường ngồi trên đất. Điều cuối cùng nhìn thấy trước khi nhắm hai mắt lại, là nước mắt long lanh ánh lên trong ngọn đèn huyết sắc……….

———————-

2 responses

  1. Pingback: Trọng Sinh Chi Bùi Vũ « Nak Tiểu Thư

  2. Này là kết thúc sao? oh shitttttt!

    December 16, 2013 at 5:40 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s