Blog edit danmei, bạn không có vào nhầm

XVCQD – C1

Chương 1: Số mệnh

Tuyệt Điều Môn – Gay bar lớn nổi danh nhất thành phố, Đường Phi miệng ngậm một điếu thuốc, tay phải gắt gao ôm lấy phần mông của một mĩ thiếu niên dáng người thon dài, một thiếu niên vừa qua khỏi tuổi mười sáu. Hắn tuy rằng phong lưu, nhưng tuyệt đối sẽ không làm những chuyện vi phạm pháp luật, bình thường hắn đều là dừng ngay trước điểm giới hạn của luật pháp.

Đường Phi lấy tay cầm điếu thuốc, sau đó quay đầu tà mị cười, đem khói thuốc toàn bộ phun vào trên mặt mĩ thiếu niên.

“Đáng ghét!” Mĩ thiếu niên cười duyên, vuốt bờ ngực cường tráng của Đường Phi, trong lòng âm thầm vui vẻ, xúc cảm thực không tồi. Nam nhân này diện mạo tuyệt đối anh tuấn, vóc người lại đẹp, đêm nay có thể tận hứng!

“Ầm ầm” Phía chân trời đỏ sậm truyền đến một trận sấm rền, nguyên bản cơn mưa đang rất nhỏ thoáng chốc lại biến thành mưa lớn. Đường Phi nhíu mày, cái thời tiết quỷ gì, tháng sáu tuy nói là mùa của bão, nhưng cũng không cần mỗi ngày đều mưa đi? Bất quá nghĩ đến tư vị tiêu hồn trong tay, Đường Phi thu hồi bất mãn trong lòng, ôm mĩ thiếu niên lên xe, hướng đến khách sạn gần nhất.

Rạng sáng sáu giờ, mưa to đã biến thành bão táp, Đường Phi từ khách sạn đi ra, tính về nhà đổi một bộ quần áo khác rồi đến văn phòng. Quy định ở công ty hắn, cho dù là từ tổng giám đốc cho tới lao công, cũng phải đúng giờ đi làm.

Thật sự đúng là một cực phẩm yêu nghiệt! Đường Phi hồi tưởng lại hương vị đêm qua, liếm liếm khóe môi, hắn ở trong cái vòng luẩn quẩn này chơi bời mười năm, chưa từng gặp được cực phẩm quá mê người như vậy. Bất quá cho dù thực vừa lòng với thân thể đối phương, Đường Phi cũng không đáp ứng yêu cầu liên lạc lại của hắn. Hắn thích ngoạn, nhưng chưa bao giờ tìm phiền toái cho chính mình. Một đêm trôi qua, liền đường ai nấy đi, đây là nguyên tắc hắn luôn luôn tuân theo.

Đường Phi, hai mươi bảy tuổi, có học vấn cùng thu nhập cao, là luật sư đứng đầu của sở Luật Chính, là siêu cấp đại luật sư số một số hai của thành phố này. Bộ dạng anh tuấn cương nghị, thân hình cao lớn cường tráng, có xe thể thao, có căn nhà lớn, vô luận là chuyện gì cũng đều là tiêu điểm của mọi người, chính là mẫu người chồng lý tưởng của mọi nữ nhân. Bất quá từ thời điểm đi làm được hai năm, liền có thói quen tiêu tiền như nước, mặc dù cái này cũng không tổn hại đến thu nhập của hắn, nhiều nhất chỉ là thu được tiếng thở dài của vô số nữ nhân.

Người tìm đến hắn lên tòa án cơ bản đều phải xếp hàng lấy số. Đường Phi một khi đã tiếp nhận án tử nhất định sẽ không thua, cho nên những người tìm đến hắn cũng không phải đều là thiện nam tín nữ. Đường Phi không quan tâm bất luận nhân phẩm người đó tốt hay xấu, chỉ nhìn tiền, chỉ cần đối phương đưa ra mức giá khiến hắn hài lòng, cho dù là kẻ giết người, hắn cũng sẽ giúp người đó thắng kiện. Năng lực của hắn, đám đại gia đều phải tranh nhau tìm đến hắn giúp đỡ, nhưng thanh danh của hắn, so với nước cống còn thối hơn. Mượn lời của Trần Thần, trợ thủ của Đường Phi mà nói, Đường Phi chính là giúp cho bọn tham quan ô lại, những phần tử phạm tội tai to mặt lớn, là đao phủ giết hại người dân vô tội trong xã hội.

Nghe lời bình như thế, Đường Phi chỉ lạnh lùng cười nhạo, sau đó tiếp tục dùng kỹ năng chuyên nghiệp của chính mình đi kiếm tiền.

Đường Phi vừa đổi xong quần áo, Trần Thần liền gọi điện thoại đến đây.

“Lập tức sẽ đến.” Đường Phi tiếp điện thoại lạnh giọng nói.

“…… Ngươi tối hôm qua lại đi hại đời các mĩ thiếu niên? Ta đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho ngươi.” Thanh âm Trần Thần có chút buồn. Đường Phi dừng một chút, nghĩ nghĩ rồi nói: “Ngươi làm sao vậy?”

“Không có gì, hôm nay ta muốn ăn bữa sáng của McDonald, ngươi đi mua cho ta đi.” Trần Thần có chút làm nũng nói.

Đường Phi khẽ nhíu mày, mắt nhìn đồng hồ: “Không thành vấn đề, nhớ rõ đem tư liệu của án kiện hôm nay chuẩn bị tốt, trở về ta muốn xem.”

“Ta nói, ngươi có thể hay không đừng tiếp án kiện này?!” Thanh âm Trần Thần đột nhiên cất cao: “Ngươi biết rõ Lưu Phì Trư này là dạng người nào, đã làm những chuyện gì, tại sao ngươi còn muốn giúp hắn? Chỉ bởi vì hắn đưa cho ngươi mức giá trên trời?!”

Kẻ gọi là Lưu Phì Trư, là một nhà giàu mới nổi trong thành phố, tháng trước hắn bị một bảo mẫu mười tám tuổi trong nhà kiện lên toà án vì tội cưỡng gian. Tiểu bảo mẫu này năm mười sáu tuổi bắt đầu làm bảo mẫu cho Lưu gia, trong vòng hai năm, nàng bị Lưu Phì Trư xâm phạm mười bảy lần, bị bắt buộc phá thai bốn lần, cuối cùng tiểu bảo mẫu rốt cục không chịu được cuộc sống không còn thiên lý như vậy, lựa chọn dùng luật pháp làm vũ khí bảo hộ chính mình. Lưu Phì Trư lần này nhất định có thể ngồi vững chắc trong tù, nhưng điều kiện tiên quyết là Đường Phi không được nhận án kiện này.

“Khi nào thì đến phiên ngươi tới quản ta?” Đường Phi âm thanh lạnh lùng nói: “Ta bất quá chỉ thượng ngươi hai lần mà thôi, ngươi cho rằng ngươi là ai?”

Điện thoại bên kia là một trận trầm mặc, sau đó mới nghe được Trần Thần thấp giọng nói: “Thực xin lỗi, là ta nhiều chuyện, ta quả thật không có tư cách quản chuyện của ngươi. Bất quá, coi như chúng ta đã làm bằng hữu nhiều năm như vậy, ta khuyên ngươi một câu, đừng làm nhiều chuyện nham hiểm, cẩn thận báo ứng.”

Đường Phi nhìn đã muốn cắt đứt điện thoại, giương lên một nụ cười lạnh, báo ứng? Hắn chưa bao giờ tin tưởng báo ứng, nếu thật sự có báo ứng, như vậy những người đó đã sớm chết.

Thời điểm tới gần cửa hàng McDonald, Đường Phi do dự một chút, vẫn là mạo hiểm mưa to gió lớn đi mua bữa sáng cho Trần Thần. Hắn cùng Trần Thần là bạn từ thời đại học, Trần Thần là người đầu tiên không oán không hối hận, chờ đợi ở bên cạnh hắn lâu như vậy, vô luận bản thân thương tổn hắn như thế nào, hắn vẫn không rời đi mình, bởi vì Trần Thần yêu hắn, hắn đã sớm biết. Cũng bởi vì như vậy, cho nên hắn mới cố gắng tránh thương tổn Trần Thần? Đường Phi đối với Trần Thần rốt cuộc là cảm giác gì, chính hắn cũng không thể nói rõ, có điều hắn dám khẳng định là, Trần Thần người tối quan trọng duy nhất trên thế giới này với hắn.

Trời cứ như là bị nứt ra một lỗ hổng lớn, nước theo đó ào ào đổ xuống, thế mưa cùng với sức gió lại càng ngày càng mãnh liệt. Đường Phi đem bữa sáng nóng hầm hập bảo vệ vào trong ngực, vừa đi được hai bước, cây dù trong tay đã bị một trận gió mạnh thổi lộn ngược, thậm chí ngay cả tấm bảng hiệu McDonal cũng đều bị thổi lung lay, vang lên vài tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” như sắp đổ.

“Shit!” Đường Phi thấp giọng mắng, vì muốn bữa sáng không bị mưa xối ướt, hắn đành phải khom thắt lưng tận lực che chở, gió lớn đến nổi ngay cả hắn cao 1m8 cũng muốn đứng không vững. Gió thật dữ dội! Đường Phi lui về lại cửa hàng McDonald phía sau, muốn chỉnh lại cây dù rồi chạy về trên xe, trong dạng thời tiết này mà che dù thì càng khó di chuyển. Vừa mới thu hồi dù, chợt nghe chung quanh không hẹn mà cùng vang lên tiếng kinh hô, Đường Phi theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy biển hiệu chữ M to lớn của McDonald đang rơi xuống, tốc độ nhanh đến muốn né cũng không còn kịp!

“Làm nhiều chuyện nham hiểm, cẩn thận báo ứng.” Lời nói của Trần Thần giống như đang vang vọng bên tai.

Đường Phi té trên mặt đất, khối sắt nặng nề kia còn đè trên người hắn. Từng dòng chất lỏng ấm nóng từ trong thân thể chảy ra, không biết là máu của hắn hay là từ ly cà phê ra. Đường Phi cư nhiên nở nụ cười, hắn nhớ tới thời đại học, Trần Thần kể cho hắn một chuyện cười, nói rằng có năm người đang đi trên đường, một tấm biển hiệu từ trên cao rơi xuống, vì cái gì chỉ chết có ba người? Đường Phi không trả lời được, Trần Thần cười lớn nói là bởi vì tấm biển hiệu kia chính là biển hiệu của McDonal, là một chữ M rất lớn. Còn nhớ rõ khi đó hắn đã cười không ít, không thể tưởng được khi chuyện này thật sự xảy ra, hắn vẫn còn muốn cười.

“Trần Thần……” Đường Phi nỉ non gọi tên của Trần Thần, lo lắng hắn không có ăn bữa sáng sẽ tái phát bệnh bao tử, lo lắng hắn không có chính mình bên cạnh sẽ bị người ta khi dễ, lo lắng hắn sau này không còn có người đưa hắn về nhà…… Ý thức dần dần mơ hồ, Đường Phi bỗng nhiên phát hiện, nguyên lai người mà bản thân vướng bận nhất chính là Trần Thần, có lẽ chính mình, cũng có thích hắn đi……

—————-

Phượng Thần Anh đang ngồi một bên ăn cháo tổ yến, cháo tổ yến này hắn vẫn thường ăn, bất quá chén cháo lần này là đặc biệt không giống bình thường. Phượng Thần Anh vụng trộm liếc mắt nhìn Tần Nhan đang tao nhã ngồi ăn cháo, trong lòng mừng rỡ không ngừng, khó có được Ngũ hoàng tử Hoàng Diệp đồng ý đến địa phương nhỏ này của hắn tự mình xuống bếp, hắn thật đúng là nên ăn nhiều thêm hai chén. Tần Nhan văn thao võ lược không gì không giỏi, nhưng cái chân chính làm cho Phượng Thần Anh thán phục, chính là trù nghệ của hắn không ai sánh kịp. Phượng Thần Anh vẫn thường hay cảm thán, đó là nếu lấy hai miếng lá cây đưa cho Tần Nhan, nói không chừng hắn cũng có thể làm ra một món ngon mỹ vị!

“Tiểu Nhan Nhan ~ không bằng giữa trưa ở lại chỗ dùng cơm đi? Nga đúng rồi, ngươi khẳng định là không thích tay nghề đầu bếp của nhà ta, vì suy nghĩ cho ngươi, ta liền đem phòng bếp giao cho ngươi, cơm trưa cũng giao cho ngươi đi làm!” Trên gương mặt trắng nõn tuấn dật của Phượng Thần Anh lộ vẻ cười gian phá hư mỹ cảm, nói giống như là rất khó xử.

“Phụ hoàng gọi ta vào cung bồi hắn dùng ngọ thiện, hôm nay ta không bồi ngươi được.” Tần Nhan buông thìa trong tay, quay đầu nở một nụ cười bình đạm nói với Phượng Thần Anh. Trên gương mặt tuấn tú lộ vẻ cười ôn nhu, còn hàm chứa chút ý tứ xin lỗi thản nhiên. Tần Nhan là Ngũ hoàng tử của Hoàng Diệp, là người lấy đức độ lễ nghi làm tác phong, trạch tâm nhân hậu, yêu dân như con, văn thao võ lược, ở trong Hoàng Diệp không có người sánh bằng. Mười một tuổi được phong vương, mười bảy tuổi năm ấy đã được thiên hạ thần dân tôn xưng là “Hiền vương”. Chỉ tiếc Tần Nhan là chỉ là con của thứ phi, bằng không lấy thanh danh cùng sủng ái của Hoàng Thượng đối với hắn, vị trí thái tử Hoàng Diệp như thế nào cũng sẽ không tới phiên của Nhị hoàng tử Tần Nghị.

Tần Nghị chỉ là hảo mệnh, mẫu thân của hắn chính là đương kim hoàng hậu Thích Thị, tuy rằng hắn không phải là Đại hoàng tử, nhưng dựa vào khi vừa ra sinh ra tài trí hơn người, cùng với huyết thống cao quý, thuận lợi trở thành người thừa kế ngôi vị hoàng đế, nói trắng ra là hắn mệnh tốt!

“Mỗi ngày ngươi đều phải tiến cung bồi hắn dùng thiện, không thấy phiền sao?” Phượng Thần Anh một tay chống cằm không chút để ý nói, tay kia thì cầm lấy thìa chơi đùa cháo trong bát.

“Thần Anh!” Tần Nhan nghiêm mặt, thấp giọng cảnh cáo, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt tươi cười không kềm chế được của Phượng Thần Anh cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, nói: “Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì, nhưng là bây giờ còn chưa tới thời điểm, trước khi thăm dò được thực lực cụ thể của Nhị hoàng huynh, chúng ta chỉ có thể án binh bất động.” Tần Nghị tuy rằng từ nhỏ đến lớn đều trưng ra bộ mặt bất cần đời, nhưng bộ mặt thật sự của hắn chưa từng có người thấy qua, ngoại trừ chính hắn.

“Ai ~” Phượng Thần Anh thở dài, sau đó vươn tay nhéo nhéo hai má phấn nộn của Tần Nhan, nói: “Vì cái gì ta đối với ngươi một chút biện pháp cũng đều không có? Thôi được, ngươi nói cái gì thì chính là cái đó, dù sao cũng nhịn nhiều năm như vậy, cũng không thể vì nhất thời mà làm bại lộ.”

Tần Nhan mặt đỏ lên, nhưng không có đẩy tay của Phượng Thần Anh đang ở trên mặt hắn tàn sát bừa bãi, chỉ là thấp giọng nói: “Nói bậy bạ gì đó……”

Phượng Thần Anh nhẹ nhàng cười, trong mắt cũng mang theo ôn nhu, như vậy mới là thời điểm tối chân tâm của hắn, cũng chỉ có ở trước mặt Tần Nhan, hắn mới có thể lộ ra chân tâm.

“Lão gia!” Tiểu tư Mặc Trúc ở bên người Phượng Thần Anh bỗng nhiên không đầu không đuôi tiến vào, trên mặt hiện ra lo lắng thất thố, vừa muốn nói gì lại nhìn đến Tần Nhan bên này, vội vàng dừng cước bộ quỳ xuống, lúng ta lúng túng nói: “Nô tài tham kiến Vương gia!”

“Đứng lên đi.” Phượng Thần Anh thu hồi tay, thay Tần Nhan trả lời. Đợi Mặc Trúc đứng lên, liền lạnh lùng hỏi hắn: “Có chuyện gì?”

Mặc Trúc gian nan nuốt nước miếng một cái, vụng trộm liếc mắt nhìni Tần Nhan, ấp a ấp úng nói: “Cái này, cái này, ách, chính là……”

“Thời điểm không còn sớm, ta cũng nên tiến cung.” Trong khi Mặc Trúc đang ấp a ấp úng không biết nên nói như thế nào, Tần Nhan bỗng nhiên đứng lên. Mặc Trúc nhanh chóng cảm kích nhìn qua, Vương gia quả nhiên là Hiền vương a!

Phượng Thần Anh cũng đứng dậy, nhìn lướt qua Mặc Trúc, sau đó dắt tay của Tần Nhan nói: “Ta đưa ngươi xuất môn.” Sau đó cũng không quản Tần Nhan có đáp ứng hay không, nắm tay hắn bước đi, Mặc Trúc chỉ có thể đứng ở tại chỗ chờ. Qua một hồi lâu, có một gia đinh đến thông truyền, chủ tử bảo hắn đi đến thư phòng. Mặc Trúc chỉ có thể cảm thán chính mình mệnh khổ, sau đó cũng dời cước bộ đến thư phòng.

“Nếu ngươi lần sau còn dám ở trước mặt Tần Nhan nói chuyện ấp a ấp úng, ta sẽ suy xét đưa ngươi trở về.” Phượng Thần Anh mặt mang tiếu ý, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: “Ở trước mặt Tần Nhan, ta không có bí mật.”

Mặc Trúc bị dọa đến tay chân đều run lên, đưa hắn trở về? Về đó hắn còn mạng sao! “Lão gia, chuyện này, chuyện này thật sự không thể nói ở trước mặt Vương gia, hơn nữa còn là vạn vạn lần không thể a!” Mặc Trúc nhanh chóng quỳ xuống trước mặt Phượng Thần Anh giải thích.

Phượng Thần Anh nhíu mày, sau đó thanh âm lạnh lùng nói: “Nói đi.”

“Lão gia, người ở Đông viện vừa nháo loạn! Lại còn giết chết một người!” Thanh âm Mặc Trúc có chút kích động, người ở Đông viện tuy rằng xưa nay đều minh tranh ám đấu phân cao thấp, nhưng làm hại đến mạng người là trước nay chưa từng có!

Cái gọi là Đông viện, chính là chỗ Phượng Thần Anh thu dưỡng nam sủng. Đông viện chia ra năm tiểu viện độc lập, hàng năm đều có người đến cũng có người đi, vĩnh viễn không có thời điểm bỏ trống. Tương tự, còn có một cái gọi là Nam viện, cùng với Đông viện đều giống nhau, bất quá người ở bên đó đều là cơ thiếp thôi. Địa phương như vậy, hàng năm đều trình diễn tiết mục lục đục với nhau, tranh thủ tình cảm, đoạt quyền lợi, người được sủng ái tự nhiên có thể ở lại lâu dài một chút, không được sủng chỉ có thể bị đuổi ra khỏi phủ để cho mỹ nhân mới thay thế.

“Sao lại như vậy?” Phượng Thần Anh trong mắt hiện lên một tia âm ngoan, dám ở địa phương của hắn làm hại đến mạng người!

“Chính là vị Phương công tử kia, lão gia mấy ngày trước nạp hắn, nhưng là hắn vẫn luôn đòi sống đòi chết, thậm chí tuyên bố muốn…… muốn……” Mặc Trúc giương mắt quan sát sắc mặt Phượng Thần Anh một chút, âm trầm đến khiến người khác run rẩy. Mặc Trúc sợ tới mức nói không ra lời, thầm nghĩ bọn công tử ở Đông viện chết chắc rồi!

“Muốn giết ta?” Phượng Thần Anh giơ giơ lên khóe miệng, Phương công tử? Chính là cái tên Phương Lâm kia đi, là kẻ sau khi bị hắn cưỡng bức liền luôn đòi đánh đòi giết.

“Không, không sai! Chính là bởi vì hắn công khai mắng chửi ngài, cho nên bốn vị công tử còn lại liền thừa dịp đêm qua lão gia ra ngoài chưa về, muốn ra tay trừng trị hắn một phen. Nhưng ai ngờ, sáng sớm hôm nay thị nhân hầu hạ Phương công tử khóc lóc tìm đến nô tài, nói chủ tử của hắn không xong, nô tài mới biết được đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Vừa rồi ở phòng ăn bởi vì có Vương gia, nô tài không dám đem chuyện bực bội và mất mặt như vậy nói ra, chỉ sợ Vương gia hiểu lầm ngài.” Mặc Trúc thật cẩn thận nhìn mắt Phượng Thần Anh, vị Phương công tử này mới đến chưa được nửa tháng liền bị giết chết, vì cái gì lão gia lại còn cười ?

Phương Lâm…… Phượng Thần Anh nhớ tới thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy hắn, đó là bị vẻ tươi cười vô ưu vô lự sáng lạn như ánh mặt trời trên mặt hắn hấp dẫn, sau đó sử một ít thủ đoạn đem hắn nạp vào phủ.

“Đi tìm Cốc Dương đến xem, nếu như cứu không được hắn, tìm một miếng đất có phong thủy tốt đem đi chôn. Về phần những người khác ở Đông viện…” Phượng Thần Anh hé miệng cười, hơi có chút ngây thơ nói: “Bọn họ đều là tuyệt sắc cả, nếu đem bán đi làm tiểu quan, còn có thể kiếm thêm được một chút tiền!”

“Dạ, lão gia!” Mặc Trúc âm thầm lau một phen mồ hôi lạnh, bốn vị công tử không biết trời cao đất rộng kai cuối cùng cũng bảo vệ được mạng nhỏ, tuy rằng bị bán tới loại địa phương này, nhưng so với chết thảm vẫn tốt hơn. Còn có Phương Lâm công tử kia, đã có Cốc Dương đại phu, xem như chắc chắn thu về được một cái mạng nhỏ, chỉ hy vọng hắn về sau ở trong phủ, có thể nói năng cẩn thận hơn là được rồi! Bất quá, bảo hắn đi thu dọn đám mĩ nam nhồi nhét ở Đông viện kia, Mặc Trúc thật khóc không ra nước mắt.

Đường Phi mở mắt ra, chỉ cảm thấy một trận đau đầu muốn nứt, miệng lưỡi khô ráp, ý thức cũng không quá thanh tỉnh, có một loại cảm giác giống như say xe. Đường Phi nghĩ, hẳn là di chứng chấn động của não.

Hắn không có chết. Đường Phi dắt khóe miệng cười tự giễu, quả nhiên trên thế giới này không có báo ứng. Bị một tấm biển lớn như vậy nện xuống đầu, hắn cư nhiên còn có thể sống? ! Trong phòng thực u ám, Đường Phi đầu vẫn còn hơi choáng váng, chỉ có thể mơ mơ màng màng nhìn thấy một chút ánh sáng mờ nhạt. Chẳng lẽ là sức ảnh hưởng mãnh liệt của cơn bão làm cho bệnh viện cúp điện?

“Trần Thần……” Tiếng nói khàn khàn đáng sợ của chính mình làm cho Đường Phi suýt nhảy dựng, híp mắt hướng chung quanh nhìn nhìn một chút, không thấy thân ảnh của Trần Thần. Kỳ quái, tổng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng. Trần Thần đi nơi nào? Trước kia chỉ cần hắn có chút không thoải mái, Trần Thần liền nhất định bồi ở bên người hắn, chiếu cố hắn, thẳng đến khi hắn khỏi hẳn mới thôi.

Đường Phi muốn khởi động thân thể xuống giường, nhưng là trước mắt bỗng nhiên hoa lên lại ngã xuống trên giường. Cầm lấy cột giường nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi, thẳng đến khi cảm giác cơn chóng mặt mãnh liệt qua đi, Đường Phi mới chậm rãi mở to mắt.

Lúc này, hắn rốt cục đã biết chỗ nào không đúng. Giường bệnh viện lý ra không nên cột giường? Hơn nữa còn làm bằng gỗ! Còn có, nơi này căn bản không có hương vị thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, ngược lại có một mùi thơm ngát rất dễ chịu, làm cho đầu của hắn đang đau đến muốn nổ tung dễ chịu lại một chút. Ánh mắt đã dần bắt đầu thích ứng độ sáng của nơi này, Đường Phi rốt cục thấy rõ ràng chỗ hắn đang ở: sa trướng, bình phong, đồ sứ, tranh thuỷ mặc, nến, đồ dùng bằng gỗ. Nơi này hết thảy đều là phong cách cổ điển, cùng với xã hội hiện đại không hợp nhau!

Đường Phi tay chân đều đang run rẩy, chẳng lẽ hắn hiện tại đang ở địa phủ? Nơi này là quỷ cảnh? Hắn sợ hãi, hắn hoảng sợ, nhưng cũng là sức mạnh của sự sỡ hãi làm cho hắn khởi động thân thể bủn rủn đau đớn của chính mình, đi từng bước một rời khỏi địa phương quỷ quái này!

Đường Phi thất tha thất thểu ra khỏi gian phòng, sau đó mờ mịt nhìn bốn phía, đình viện cổ xưa, lầu gác bốn phía tối đen, chỉ treo mấy cái đèn lồng lớn màu đỏ, ánh sáng màu vàng cam làm cho Đường Phi nhớ tới trước kia xem phim Thiện Nữ U Hồn. Đường Phi gương mặt trắng bệch, chỉ có dựa vào tường mới không làm cho chính mình ngã xuống, hắn đến tột cùng là ở nơi nào? Nơi này là chỗ nào? Trần Thần đâu? Nhà của hắn đâu? Đường Phi dọc theo vách tường ở hành lang gấp khúc sờ soạng, hắn phải đi, hắn phải rời khỏi nơi này, hắn còn cảm giác được đau, nhất định là bị quỷ sa tưởng lầm hắn đã chết mới câu hồn về địa phủ. Hắn có thể trở về, nhất định có thể trở về!

“Công tử!” Phía sau Đường Phi truyền đến một tiếng thét kinh hãi, còn mang theo thanh âm khóc nức nở la lên. Nhưng là lúc này Đường Phi cái gì cũng đều không nghe thấy, hắn chỉ thầm nghĩ muốn tìm được đường đi ra ngoài.

Cảm giác chóng mặt thoáng chốc lại ập đến, Đường Phi dùng lực cắn nát đầu lưỡi chính mình làm cho bản thân thanh tỉnh một chút, nhưng là trước mắt lại bỗng nhiên xuất hiện một bóng người cao lớn, thậm chí so với Đường Phi một trăm tám mươi cm còn muốn cao hơn một chút. Người nọ gương mặt trắng bệch, đôi môi đỏ tươi, cả khuôn mặt xinh đẹp đến không giống người, đây là Diêm La địa phủ sao? Đường Phi mơ mơ màng màng nghĩ. Cho dù là Ngọc Hoàng đại đế, cũng đừng mong lưu lại mạng của hắn! Đường Phi dùng hết khí lực toàn thân bổ nhào vào trên người tên  “Diêm La” kia, ngoan độc nói: “Ta mặc kệ ngươi là ai! Mau chóng thả ta ra!” Nói xong thân mình liền mềm nhũn, trước mắt tối đen mất đi ý thức.

Phượng Thần Anh ôm ngang lấy “Phương Lâm” vừa ngất xỉu, nói cái gì — thả ngươi? Hừ, cả chuyện ấy cũng dám yêu cầu hắn, vị đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng ở tiêu cục này thật đúng là không phải ngốc bình thường! Vừa định đem người đưa cho tiểu thị nhân Ưu nhi ánh mắt hồng hồng còn đang khóc kia, nhưng nhìn đến hắn cơ thể thấp bé như vậy liền đánh mất chủ ý này, “Phương Lâm” dáng người cao lớn mà đưa cho Ưu nhi xinh xắn lanh lợi ôm vào quả thực chính là mộng tưởng! Phượng Thần Anh bèn xoay người, dễ dàng đem “Phương Lâm” ôm vào trong phòng.

“Hắn như thế nào lại chạy ra, ngươi nơi này làm nô tài cũng không xem trọng chủ tử của mình!” Phượng Thần Anh tức giận nói, hắn đêm nay tâm huyết dâng trào, muốn nhìn một chút cái nam sủng “Phương Lâm” bị người bức tử kia, ai biết người này đến gần hắn liền trưng ra bộ mặt hung thần ác sát, lại còn bảo thả hắn ra. Thật là, thật muốn nhìn khuôn mặt tươi cười sáng lạn giống như thái dương trước kia một chút!

“Dạ, là lỗi của nô tài! Nô tài không nên bỏ đi, mới làm hại chủ tử……” Ưu nhi lại hiện ra một bộ dáng sắp khóc. Ngày hôm qua đám công tử trong viện tới nơi này nháo, bởi vì công tử võ công cũng không tốt, thiếu chút nữa là mất mạng, đều là vì che chở cho hắn, công tử mới…… Nghĩ đến đây Ưu nhi lại muốn khóc.

“Được rồi, nhìn phát phiền, ngươi hảo hảo ở lại nơi này hầu hạ công tử, có cần cái gì thì nói với tổng quản, hắn sẽ an bài cho ngươi.” Phượng Thần Anh lại nhìn nhìn “Phương Lâm”, khuôn mặt anh tuấn trắng bệch suy yếu, chán ghét nhíu nhíu mày, sau đó quay đầu bước đi. Hắn luôn luôn không thích nam sủng dương khí quá nặng, hơn nữa lấy tuổi của nam sủng mà nói “Phương Lâm” cũng đã là quá già, hắn năm nay đã muốn hai mươi. Nếu không phải Phương Lâm cả ngày đều không thuận theo tâm ý hắn, luôn cùng hắn đối nghịch, hắn đã sớm đem nam nhân không hề mỹ cảm này  thả ra. Có điều, cũng chính là điểm này của Phương Lâm đã tác động đến dục vọng chinh phục của bản thân.

“Cung tiễn lão gia.” Ưu nhi quỳ xuống tiễn bước Phượng Thần Anh, mới dám đứng lên đi múc nước cho “Phương Lâm” rửa mặt.

“Trần Thần……” Đường Phi còn đang mê man nỉ non gọi tên của Trần Thần, lông mày nhíu chặt.

Đang giúp Đường Phi lau mặt, Ưu nhi không có nghe rõ ràng, chỉ là thương hại nhìn “Phương Lâm” đang suy yếu, trong lòng âm thầm vì hắn cầu nguyện, hy vọng lão gia có thể mở lòng từ bi thả vị công tử tâm địa thiện lương này.

Ngoài phòng sắc trời càng thêm đen, càng tôn thêm vẻ đẹp của mặt trăng và tinh tú. Mà Đường Phi, cũng theo đó bước vào một số mệnh không rõ tương lai.

———-

8 responses

  1. Pingback: XVCQD « Nak Tiểu Thư

  2. Nàng nhanh quá, ta mới bận một hôm, quay lại đã thấy 4 chương, bắt đầu xí xớn đi đọc :)

    April 5, 2012 at 10:28 pm

  3. bây giờ mới thấy một chương rất là dài nga~

    May 20, 2012 at 3:44 pm

  4. Trời! Sao tội bạn Trần Thần quá vậy? :((

    October 18, 2013 at 6:22 pm

  5. tác giả này viết chắc tay thiệt, ta thích~
    càng thích editor gấp ngàn lần hơn~~
    *chụt chụt*

    December 20, 2013 at 11:39 pm

  6. Tự dưng nổi tâm tình muốn Trần Thần và Đường Phi thành 1 cặp quá trời 😱😱😱

    January 13, 2016 at 8:16 pm

  7. Editor dịch mượt ghê 😊😊😊😊

    January 13, 2016 at 8:17 pm

  8. Haiz lúc có không quý giờ mất đi rồi mới nhớ thương

    July 17, 2016 at 10:31 pm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s